ĐOÀN THỊ HƯƠNG VÀ NỖI NHỤC KHI MANG HỘ CHIẾU VIỆT NAM

Con đường dẫn đến phạm tội của Đoàn Thị Hương hôm nay có nhiều nguyên nhân nhưng có những điều thật đáng suy ngẫm về hoàn cảnh gia đình, ý thức bản thân cộng với thân phận người Việt Nam-cái hộ chiếu Việt Nam.

Qua báo chí, có thể thấy gia đình Đoàn Thị Hương nghèo, mải mưu sinh nên ít quan tâm đến con. Làm thế nào mà một đứa con gái rời khỏi gia đình 10 năm sống xa nhà tại Hà Nội, mà gia đình không hề biết con mình làm công việc gì, sinh sống ra sao, nhà ở chỗ nào, có những mối quan hệ với ai …Biết là nghèo nhưng không lẽ nghèo đến mức 10 năm không thể ra Hà Nội thăm con vài lần, xem nó làm gì, ăn ở ra sao? Nói gì đến việc hướng dẫn, dạy bảo con sống làm sao để khỏi rơi vào vũng bùn, khỏi sa vào luật pháp!


Cảnh sát dẫn giải Đoàn Thị Hương (trái) sau phiên công bố cáo trạng tại Malaysia. Đoàn Thị Hương đã được cho mặc thêm áo chống đạn – Ảnh: AFP

Một thân một mình, có lẽ vì muốn có tiền ăn diện với người ta, Đoàn Thị Hương đã bước chân vào con đường làm gái bao, gái gọi, đi khách gì đó, nhìn cách ăn mặc, trang điểm, cách post hình của cô trên facebook thì cũng có thể thấy phần nào hình ảnh cuộc sống của cô, báo chí nước ngoài cho biết cô từng có thời gian làm “femail escort” ở Trung Quốc. Rồi quen với những người đàn ông chủ mưu vụ án này, và tham gia vào vụ việc, có lẽ cũng vì tiền!

Cả hai cô gái đều nói mình bị lừa nhưng có thật hoàn toàn như vậy trong cái cách mà cả hai nhanh chóng rời hiện trường, đi rửa tay để chất độc khỏi thấm lâu vào da?

Và trong cả hai, có vẻ như Hương chủ động hơn cô gái Indonesia kia, Hương chính là người đã rủ thêm cô gái này khi những người đàn ông bảo họ cần thêm một người tham gia; nếu như trước khi xảy ra vụ việc mấy ngày cô gái Indonesia còn tổ chức sinh nhật vui vẻ với bạn bè và nghĩ rằng mình sắp “nổi tiếng” vì được tham gia show truyền hình, thì Hương trước và sau khi gây án lại có những hành động khá chuyên nghiệp: đổi chỗ ở khách sạn, xài tiền mặt, cắt tóc để thay đổi diện mạo…

Giữa 2 người cùng phạm tội ở nước ngoài, phía Indonesia đã nhanh chóng lên tiếng xác minh thân nhân công dân của họ, cử luật sư (nghe nói đến 4 người) tham gia bào chữa, và có những phát biểu theo hướng nghi công dân của họ bị lừa; còn phía VN im thin thít nhiều ngày và còn lệnh cho báo chí không được đả động tới quốc tịch VN của Đoàn Thị Hương cho tới khi không thể không chính thức xác nhận và không cử một luật sư nào cả, phía Malaysia phải chỉ định một luật sư cho Hương. Gia đình người thân thì tất nhiên là không có tiền đâu mà lo cho Hương, ngay cả đi thăm.

Nếu vì có luật sư giỏi mà cô gái Indonesia thoát án tử, còn Hương phải chịu, thì quả là hơi đau cho Hương. Làm công dân VN là vậy. Có biết bao nhiêu người VN khi đi lao động xuất khẩu làm thuê, làm ôsin, làm dâu…ở xứ người, khi xảy ra tai nạn lao động hay bị bạo hành, bị giết chết…nhà cầm quyền đều lơ đẹp, trong khi những đồng ngoại tệ do họ kiếm được bằng mồ hôi, nước mắt, cả máu và nỗi ô nhục, đã góp một phần đáng kể nuôi sống chế độ này.

Và thêm một điều nữa, hai cô gái này tuy là những người trực tiếp tham gia ám sát người đàn ông nghi là Kim Jong-Nam nhưng nhiều khả năng chỉ là những quân bài tép riu trong toàn bộ vụ án, thì nhanh chóng bị phía Malaysia tóm, giam giữ, đưa ra tòa kết án và đang đối mặt với án tử hình. Trong khi đó người thứ ba quốc tịch Triều Tiên là một chuyên gia về hóa chất, có khả năng là người trực tiếp pha chế chất độc thì chưa bị luận tội, 4 người đàn ông quốc tịch Triều Tiên cùng tham gia đã kịp rời khỏi Malaysia bay về Triều Tiên, 2 người khác cũng quốc tịch Triều Tiên trong đó có bí thư thứ hai tại đại sứ quán Triều Tiên thì vẫn đang ở Malaysia và chưa bị bắt. Tự nhiên cứ lấn cấn nghĩ đến thân phận mấy con chốt thí!

FB Song Chi

Nguyễn Nữ Phương Dung

Bức ảnh này đã ám ảnh tôi hôm nay. Cảnh em Đoàn Thị Hương mặt mũi phờ phạc trong ngày ra toà xét xử ở Malaysia.

Điều đáng đau buồn hơn rằng em Hương đã ko có lấy 1 sự bảo hộ nào từ quốc gia quê hương em, đối với đất nước VN này, em chỉ là 1 đứa con bị bỏ rơi ko ai nhìn nhận. Trong khi đồng phạm người Indo thì lại khác, cô được đất nước cô cử hẳn 4 luật sư để bào chữa.

1 sự thật rõ ràng rằng, người Việt Nam của chúng ta ra thế giới ko bằng 1 con kiến, nếu ko có tiền & địa vị thì bạn chỉ bằng 1 con kiến ko hơn.

Có quốc tịch VN mà ko có chỗ dựa dẫm thì xấu hổ như thế đó.

Đức giám mục Ngô Quang Kiệt nói quả ko sai. Thật nhục nhã khi mang hộ chiếu có quốc tịch VN!

FB Song Chi

4 thoughts on “ĐOÀN THỊ HƯƠNG VÀ NỖI NHỤC KHI MANG HỘ CHIẾU VIỆT NAM

  1. Hảy đoc và suy ngẩm các bạn vn ơi. Cô Hương có tôi hay o là vấn đề khać. Haỹ tư duy về vấn đề và cùng đồng hành cho quyền cá nhân đươc bình đẳng tôn trong và baỏ vệ. Có xót xa không nếu cô Hương là con caí cuả baṇ.?

    Số lượt thích

  2. Ai chưa đọc thì nên đọc hết, rất đáng để suy ngẫm. Chưa có gì xảy ra chưa biết, sau này khi chúng ta sang nước ngoài chả may xảy ra vấn đề gì thì mới thấy là người mang quốc tịch Việt Nam, quá nhiều thứ bất cập !

    Số lượt thích

  3. Không được đánh đồng tất cả người Việt nam ra nước ngoài như nhau,giống nhau.Người Việt chúng ta ra nước ngoài bị mang tiếng và trong một số trường hợp bị khinh rẻ,coi thường là do sự kém hiểu biết,vô văn hoá và cách hành xử của bản thân. Cô Đoàn Thị Hương đã phạm tội thì phải chịu tội chứ không ai phải chịu tội thay cho cô ta được.Đừng như vị mục sư nào đó phát biểu hồ đồ về vị trí của người Việt trên khắp thế giới.Chính quyền và nhà nước Việt nam ta tất nhiên vô cảm với người dân và xã hội trong rất nhiều trường hợp nhưng bản thân mỗi người Việt nam ta hãy tự vấn mình,hoàn thiện mình trước khi trách cứ người khác và đất nước,chính quyền của mình.

    Số lượt thích

Đã đóng bình luận.