Thơ ca dân gian: Đừng tưởng

Đừng tưởng cứ núi là cao Cứ sông là chảy, cứ ao là tù Đừng tưởng cứ dưới là ngu Cứ trên là sáng cứ tu là hiền Đừng tưởng cứ đẹp là tiên Cứ nhiều là được cứ tiền là xong Đừng tưởng không nói là câm Không nghe là điếc không trông là mù Đừng tưởng cứ trọc là sư Cứ vâng là chịu…

Thân phận đàn ông qua thơ TTKH

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn Tới tháng lãnh lương mới hết hồn Bạn rủ đi chơi, nào có dám Tôi chờ người tới để…giao lương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Xấp tiền lương mỏng, hỏi lung tung : Rằng lương sao có bao nhiêu đấy? Chắc“diếm” bớt rồi, phải thế không?…

Mời gọi mùa Xuân

Vào đi em, ly cà phê sắp nguội Thu chưa qua mùa đông đã về rồi Nắng chưa thức, ừ đêm còn ngái ngủ Quán lặng yên góc nhỏ một mình tôi Vào đi em, ly cà phê buổi sáng Những giọt buồn giọt nhớ gọi em đây Thu rất lạnh em còn chi bỡ…