Họ đang cười trên nỗi đau của mẹ
Vui vẻ chụp hình khi tuyết đang rơi
Hoa mầu chết, trâu bò không sống nổi
Họ đang cầu cho mưa tuyết mẹ ơi!
Họ không biết quê mình còn nghèo lắm
Khổ cự người dân bám lấy ruộng đồng
Và trâu bò là tài sản duy nhất
Mất đi rồi chỉ còn lại tay không
Họ đang sống trong tường xây ngói đỏ
Áo đắp lên người không thể ấm hơn
Dân quê mình trong nhà tranh vách đất
Gió lạnh thổi qua giá buốt da sờn
Họ đang cười trên nỗi đau mẹ ạ
Của những người dân tần tảo bao ngày
Mưa tuyết về bao nhiêu người khổ cực
Áo dân nghèo không đủ ấm, tê tay…
Họ đang cười trên quê mình đang khóc
Gia súc kêu than, đồng ruộng hoang tàn
Những em bé môi thâm đi vì lạnh
Những cụ già chân nhức buốt than van
Họ đổ về quê mình đi du lịch
Chụp những nóc nhà phủ tuyết trắng phau
Họ vui sướng khi người dân trong đó
Đang dấu trong lòng hàng vạn nỗi đau
Thơ Tình

