Nhiều người bảo đọc xong bài này KHÓC, vì thương dân tộc Việt Nam !

Tại sao Việt Nam không mở to mắt mà học tập Hàn Quốc nhỉ? Riêng mình nó nói với mọi người cách đây hơn 10 năm trời: Việt Nam nên tìm kiếm và mua bản quyền bộ sách giáo khoa các môn khoa học tự nhiên của các nước tiên tiến về dịch ra dạy cho học sinh vừa hiệu quả vừa đỡ tốn kém? Chắc các quan Bộ Giáo dục đà tạo sẽ không muốn tí nào vì làm như vậy thì họ ăn gì?????Năm 2004 Việt Nam chiếu bộ phim “Thời đại anh hùng” của Hàn Quốc có đoạn Tổng thống Bak Jeong-hi(Park Chung-hee –tại vị từ 17/12/1963 đến 26/10/1979) đã khóc vì thấy dân khổ quá và người đã tuyên bố sau 10 năm nữa nhiều nước trên thế giới phải đến làm thuê cho Hàn Quốc và sự thật đã đến với họ trong đó có dân VN. Đọc bài này, mình bỗng nhớ tới cái câu của những năm xưa: Rằng những gì của chuyên môn xin để cho chuyên môn quyết định. Mặc dù vậy, tất cả những gì của chuyên môn ở xã hội ta luôn có bóng dáng cao quý của những gì không phải chuyên môn quyết định 😀

Kinh nghiệm Hàn Quốc.

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.
Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo…bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”, từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. 

Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ …4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, mối tình đầu, hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu” tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

<

p style=”border:0;margin-right:0;margin-bottom:1em;margin-left:0;padding:0;vertical-align:baseline;”>Tác giả: Tony (theo Tony Buổi sáng)

47 thoughts on “Nhiều người bảo đọc xong bài này KHÓC, vì thương dân tộc Việt Nam !

    • Người ta bảo là thà im lặng để người khác tưởng mình ngu, còn hơn là mở mồm ra để k ai còn nghi ngờ gì nữa. Dốt nát thì mở mà muốn ý kiến gì thì ý kiến trong nhà thôi, đừng mang cái dốt ra ngoài đường để thiên hạ nó chửi bố mẹ thày cô k dạy đc bạn thành người.

      Số lượt thích

  1. Bài này hay, nhưng cần đặt lại tiêu đề và viết thưa ra cho dễ đọc. (Đoạn đầu!)

    Không có dân tộc nào tên là “dân tộc Việt Nam”, chỉ có đất nước Việt Nam với các dân tộc Kinh, Tày, Nùng, Mường, Thái, Mông…

    Số lượt thích

      • Con người Việt Nam không chung một dân tộc, không có huyền tích chung một cội nguồn. Người Tày, Nùng không do Lạc Long Quân và Âu Cơ sinh ra.

        Hơn 90 triệu người Việt Nam nằm trong 54 dân tộc. Chỉ có dân tộc Kinh là con rồng cháu lạc thôi.

        Vấn đề không phải là nói chung hay nói riêng, mà vấn đề là cần phải nói đúng.

        Số lượt thích

    • Là dân tộc Việt Nam bạn ạ, chỉ người dân nước Việt Nam. Còn lại Kinh, Tày, Nùng… là tộc người Kinh, tộc người Tày… Nói 54 dân tộc anh em là không chuẩn đâu, phải là VN có 54 tộc người.

      Số lượt thích

      • Tôi phủ nhận cái gọi là “dân tộc Việt Nam”. Đây chỉ là cách gọi nhằm mị dân của đảng cộng sản.

        Hai chữ Việt Nam được hình thành là để gọi tên một đất nước. Khi chưa có hài từ Việt Nam – tất nhiên chưa có cái gọi là “dân tộc Việt Nam”. Dân tộc là từ chỉ những tộc người sống chung lãnh thổ, chung cội nguồn lịch sử, nói chung ngôn ngữ… Nói dân tộc, hiểu là dân của các tộc, và số dân (người) của các tộc là khác nhau. Nói dân tộc Trung Hoa, dân tộc Mỹ nghe thật khôi hài!

        Nếu ai chưa nghĩ đúng, nói đúng và viết đúng tinh thần này thì sửa lại!

        Số lượt thích

    • ” dân tộc Việt Nam ” là nói chung người Việt chúng ta , các nhà văn , nhà thơ cũng thường nói và viết là “dân tộc Việt Nam ” đấy thôi , như bài ” yêu dân tộc Việt nam , dân tộc việt nam tôi , hào khí dân tộc việt … “

      Số lượt thích

      • Nhà văn nhà thơ nào? Ai? Dẫn chứng đi! Các nhà văn, nhà thơ giỏi quá, nên nền văn thơ Việt Nam mới bết bát vậy.

        Câu đầu tiên trong nhận xét đâu tiên của tôi đã nói là “Bài này hay… “. Tuy nhiên, Hàn Quốc chỉ là một trong các gương ta tham chiếu thôi. Còn mô hình Nhật Bản, Singapore, thậm chí cả Trung Quốc. Cái nào hay ta học, dở ta bỏ… Đi sau nên rút được kinh nghiệm, tránh sai lầm!

        Các bạn tranh cãi thì cứ tranh cãi, đừng phán xét tôi, và đừng nói mình yêu nước hơn ai. Với trình độ này thì giả như có đấu tranh được một đất nước mới, thì cũng không lập ra được một chế độ văn minh hơn hiện nay đâu.

        Vienhanlam không biết là có giỏi hay không, nhưng đủ trình độ để viết kế hoạch thay đổi cái chế độ này, và viết ra hiến pháp cho một đất nước mới. Giờ phải đi ăn sáng để ra hồ Thiền Quang…

        Bye!

        Số lượt thích

  2. Trải qua một cuộc cách mạng “độc tài” ngày làm hơn 10 tiếng không nghỉ ngơi. Google về cái này có đầy. VN làm vậy chắc mấy bác dân chủ biếu tình chết.

    Số lượt thích

  3. Theo tôi nghĩ thì bài này có thể thay tiêu đề các nước vào rồi đăng lên báo thì càng hay. Lào thì dịch sang tiếng Lào, Campuchia, Philippin…. Hay nhiều nước ở Châu âu, châu mĩ… Chắc là được tiền nhuận bút nhiều lắm.

    Số lượt thích

  4. Bác Hồ đã từng dạy bảo các thế thế hệ trẻ như thế này:
    “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em”.
    Thế Bác Hồ dùng sai từ “dân tộc” trong câu này à? “Dân tộc Việt Nam” là nói lên sự đoàn kết toàn thể nhân dân của các dân tộc trên đất nước Việt Nam. Chả biết khỉ gì cũng bày đặt bắt bẻ linh tinh, vớ va vớ vẩn.

    Liked by 1 person

  5. Quan trọng nhất là thể chế, chính phủ mà thôi. Một chính phủ tốt thì đất nước văn minh, phát triển. Còn chính phủ đầy rẫy tham nhũng, nhiễu nhương thì thua.

    Số lượt thích

  6. Dat nuoc muon di len thi phai mo rong tam mat de hoc hoi nhung deu tot dep cua cac nuoc khac, chu dung gi cai “toi” qua len ma phu nhan nhung deu tot do.
    Dat nuoc ma lam viec quan lieu qua thi ko phat trien duoc, dat nuoc nao cung phai bo cach lam viec quan lieu thi moi gioi duoc.

    Số lượt thích

  7. Khó lám các bạn à, cái đứa được đưa lên làm thì éo có thời gian mà kiểm tra hết được, còn mấy thằng tham mưu thì nó cho cái phong bì xong là về báo cáo là ngon rồi (lúc đó phân nó cũng bảo là thơm).
    Mà có cải cách mới có tiền để đút vào túi, mà lúc cải cách thì phải có sai sót để còn có cơ hội sửa lại, mà đã sửa lại có thêm tiền. Chúng nó dựa vào nhau để sống nên khó lòng mà phát triển được như anh Hàn kia đâu.

    Số lượt thích

  8. Pingback: Nhiều người bảo đọc xong bài này KHÓC, vì thương dân tộc Việt Nam ! | Trinhngoctoan's Blog

  9. Cách đây không lâu, người VN đã phổng mũi lên khi được nhiều nước trên thế giới coi là ” con Hổ ” , ” con Rồng ” của châu Á, nhưng hóa ra, chỉ là hổ giấy, rồng giấy mà thôi

    Liked by 1 person

  10. Thể chế không sai.Sai là ở chính quyền,quan chức .Xã hội chủ nghĩa là tốt ,nhưng quan trọng là xây dựng nó như thế nào ? Liên Xô dưới thời Lê-nin và Xtalin cũng là XHCN sao họ mạnh thế ,Anh ,Pháp lúc đó bị quân phát xít Đức đánh chiếm một cách tàn bạo nhưng Đức lại bị Hồng quân đánh cho tan tac .Và đất nước Liên Xô là đối trọng của Mĩ trong suốt thời kì Chiến tranh lanh.
    Năm 1991 Liên Xô tan vỡ ,ko phải là do thể chế chính trị ,mà là do sự lãnh đạo ko sáng suốt và duy ý chí của M.Gioóc-ba-chốp . Sự thật chứng minh là 23 năm sau khi Liên Xô tan vỡ thì một nước XHCN khác là Trung Quốc lại vươn lên thứ 2 thế giới về kinh

    Số lượt thích

  11. lo mà tranh cãi đi, để hàn nó vào no thấy no cười cho, dọc 1 bai hay tue65t, thế mà dọc xong thì thấy toanh anh em viet nam xâu xé nhau vì tranh luận 1 từ

    Số lượt thích

  12. Mấy người này nản thiệt chứ
    Cái thứ đầu óc bả đậu ngồi đó phân biệt hai chuữ đất nước va dân tộc nghe muốn mửa mà ko suy nghĩ điều quan trọng bài viết muốn nói về cái j
    Ngu như bò tỏ ra nguy hiểm

    Số lượt thích

  13. Việt Nam phải đợi Bác Hồ sống lại thì chúng ta mới có cơ hội được đổi đời.
    Còn cứ như bây giờ thì đất nước ngày càng nghèo đi vì ai cũng tham lam, ích kỷ. Tôi nói các bạn đừng tự ái, cứ nghĩ lại mà xem. Từ quan to đến quan nhỏ, từ nông thôn đến thành thị, từ người lớn đến người bé,… Cụ thể: Có 1 cái nhà rồi thì thích có cái khác rộng hơn, có cái rộng hơn rồi lại muốn có cái biệt thự đẹp hơn, có 1 cái rồi lại muốn có nhiều cái,… ô tô, tiền vàng, đô la cũng vậy. Muốn thay đổi được đất nước này thì những người đứng đầu đất nước phải làm gương, phải biết thương dân như Bác Hồ cơ!
    Như vụ chặt cây xanh ở Hà Nội vừa rồi đấy, tiền đó để đầu tư việc khác tốt cho dân hơn nhiều. Đồng ý có chủ trương trồng cây Vàng Tâm, nhưng sao không cho trồng vào những khu đô thị mới, làm gì phải chặt cây cũ để trồng lại. Vừa tốn tiền chặt, vừa tốn tiền trồng mới, vừa mất cây xanh bóng mát,… Đấy chỉ là chiêu bài để kiếm lợi, để đút tiền vào túi mấy tay dự án.
    Chốt lại là dân đen còn khổ dài dài…

    Số lượt thích

  14. Sao có nhiều người cố chấp về câu chữ “dân tộc Việt Nam” thế nhỉ? Người ta nói dân tộc Việt Nam là có tầm bao quát và định hướng xã hội đúng đắn. Các người không mở cái đầu ra mà suy nghĩ tại sao người ta lại gọi như vậy. Lùn về trí tuệ nhưng rất bảo thủ và hay chê người khác. Xã hội không phát triển được là do những kẻ hay định kiến kiểu như các người đấy!!!!

    Số lượt thích

  15. Tác giả nói yêu nước,yêu giống nòi,học Lý Quang Diệu mà không biết lòng tự tôn của mình ở đâu ???? Tony—“Lý Quang Diệu” không thích tên là “Henry Lý Quang Diệu” vì sao thì bạn nên tìm hiểu nhé !

    Số lượt thích

  16. Nếu các bạn muốn tranh luận giỏi thì hãy nhìn nhận phó chủ tịch nc NGUYỄN THỊ BÌNH và tìm hiểu nhé . Tôi nói thật nhé .chủ trương nhà nưỡc ta đưa ra toàn là chủ chương tốt dc học tập và rút kinh nghiệm từ thực tiễn của các nc khác nhưng chẳng qua khi đem ra làm thì cái sai lớn nhất ở bộ máy thực thi .ở vn nạn tham nhũng từ trên xuống dưới từ thằng thủ tướng đến thằng công an xã .cái ji cũng phải tiền phong bì .làm vậy thì chủ trương coa đúng đến đâu thì cũng kô bao jo hoàn thành dc.muốn đất nc phát triển dc thì phải mạnh tay thay hết cán bộ mới áp dụnh chính sách thật mạnh tay để loại trừ .để dân ta mới ngõ đầu lên dc .các bạn cầm một chiếc passpo ra nc ngoai xem .họ chỉ tôn trọng người vn trong quá khứ thôi chứ bây jo họ coi thường người vn lắm

    Số lượt thích

  17. Gửi các bạn trong blog này. Tôi đã đọc bài này và khóc thật sự. Nhưng rồi tôi càng khóc nhiều hơn khi đọc các comment của các bạn. Bài viết quá hay và tôi cảm nhận được tính xác thực của nó. Tôi thật sự thương dân tộc Việt Nam mình quá, đúng là một dân tộc bất hạnh. Nhưng các bạn có biết vì sao chúng ta trở nên như thế này không? Nhiều người nói nước ta còn nghèo do chiến tranh tàn phá liên miên. Xin thưa Việt Nam có 3000 km bờ biển và vô vàng tài nguyên khoáng sản dưới lòng đất, trong khi Nhật Bản không có một tí tài nguyên nào và Singapore còn đang phải đi mua điện và nước uống từ láng giềng Malaysia. Cả Nhật sau 1945 và Hàn Quốc sau 1959 đều bị chiến tranh tàn phá nặng nề. Vậy chúng ta nghèo hơn họ chỗ nào? Chúng ta thiếu cái gì? Câu trả lời có ngay ở bên trên, đó là tinh thần dân tộc, tinh thần đoàn kết vì đại cuộc. Ngay ở đây, có một câu một chữ thôi mà mọi người cũng bắt bẻ, mâu thuẫn nhau, và gần như trên mọi diễn đàn đều như thế. Mỗi khi có ai cống hiến hay làm được thành tựu gì nổi tiếng thì đầu tiên là có một làn sóng dè bỉu, ganh tỵ, đả kích, tất nhiên là sinh ra thêm một phe ủng hộ, và sau đó là báo chí, truyền thông đổ thêm dầu vào lửa, làm cho mâu thuẫn càng sâu hơn. Một sai sót của ai đó diễn ra thì thôi khỏi nói, nó được phanh phui, bươi móc, lột trần, phơi bày một cách tàn tệ nhất. Đã có người bạn nước ngoài hỏi tôi: “Sao người Việt Nam rảnh vậy? trong khi đất nước của các bạn còn biết bao nhiêu việc cần nhân lực và thời gian để làm”. Nhiều người đỗ lỗi tại lãnh đạo kém cõi. Xin hỏi bây giờ tôi quay trở lại lịch sử 40 năm, mời ông Lý Quang Diệu hay Park Chung-hee qua lãnh đạo Việt Nam, các bạn có dám chắc nước ta có tốt hơn không? Tôi nghĩ với tình hình như thế này thì có 10 ông LQD cũng không thể thay đổi được gì. Thay vì chờ thay đổi hệ thống, mỗi chúng ta nên thay đổi và hoàn thiện bản thân, dẹp bỏ thói ích kỷ và đố kỵ, làm tốt việc của mình vì lợi ích quốc gia đi đã, bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất như là quyển sách giáo khoa, làm gương tốt cho con cái. Hàn Quốc làm được trong 20 năm, Việt Nam cứ cho là 100 năm, nhưng chắc chắn sẽ được nếu mỗi người tự cố gắng, ngay từ hôm nay.

    Số lượt thích

Đã đóng bình luận.