Đôi chân của con

20140404-010705.jpg

Mẹ vẫn thường nhìn con thở dài. Con không được may mắn như những đứa trẻ khác, di chứng chiến tranh đã làm đôi chân con bị bại liệt, teo tóp không thể tự đi được. Từ bé con chỉ có thể nằm một chỗ mà ú ớ khóc.

Những lúc ấy mẹ vẫn hay khóc theo, những giọt nước mắt của mẹ từ thuở xa xăm vẫn luôn được giấu đi, nhoi nhói sau lưng con suốt miền ký ức
Từ bé ba vẫn hay cõng con trên lưng rong ruổi đi khắp các cánh đồng. Ba chỉ cho con những hạt lúa đương chín vàng và trĩu nặng. Ba thả con nhẹ nhàng xuống đồng lúa, để con ngửi thấy mùi sữa non của lúa đang bay trong gió… Con nghịch với những chú cào cào mà chẳng mấy chốc ba sẽ bắt về làm đồ chơi cho con… Con ngọ nguậy chụp bắt lũ ếch đồng và cười vô tư dưới nắng.
Từ bé con vẫn hay được chị gánh đi trong những quang thúng đầy rau quả. Chị vẫn nhớ đặt trong thúng một nắm xôi vò cho con khi mải chơi quên cơn đói. Thế giới của con lúc ấy là một cái thúng nhỏ xíu mà con vẫn quanh quẩn mãi hoài không biết chán. Thế giới ấy có nụ cười trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của chị, thế giới ấy có ánh nhìn dịu dàng chốc chốc vẫn ghé vào thăm chừng con như thế nào…
Từ bé con đã ước mình có thể lượn bay trên trời như những cánh diều kia… Hay có thể chạy đùa cùng tụi thằng Thân, thằng Vương nghịch chơi bắt bướm, hái hoa, lội suối… Hoặc chỉ đơn giản là sẽ lội xuống đồng bắt những con cá rô quẫy nước đem về cho bà kho măng. Tuổi thơ của con là những lúc hai thằng bạn thân làm cái chõng tre thành cái cáng, khiêng con chạy mệt nghỉ trên những triền đê dài tít tắp…
Tuổi thơ của con lăn mãi theo những bánh xe lăn mà ba ki cóp đóng được từ mớ gỗ bỏ đi của nhà hàng xóm. Cái xe lăn ba làm cho con rất khó đi, những bánh xe không tròn trịa lắm dù ba đã cố gắng gọt giũa. Khi ba đặt con vào lòng xe, con đã ứa nước mắt vì hạnh phúc… Con đi học trường làng, những vòng xe vẫn cứ lăn đều đặn. Những lời cười đùa trêu ghẹo con, nhiều khi buồn, con đã bật khóc. Con tủi thân với thân phận của mình, con chợt nhận ra đôi chân khiếm khuyết của con là một gánh nặng cho mọi người.
Theo thời gian, con lớn… Con chợt nhận ra quanh con có rất nhiều những đôi chân thay thế cho con, những đôi chân dìu con bước đi và cứ thế con đi từng bước vào cuộc sống.
Mẹ đưa con đến trường dẫu nắng mưa, bệnh tật. Mẹ cho con một chân trời mới, mở mang những kiến thức, hành trang cho con bước vào đời. Mẹ cho con những ước mơ và niềm vui sống. Tình thương của mẹ mặn chát những giọt mồ hôi. Mẹ chậm rãi theo những bước đi tập tễnh của con, mẹ trang bị cho con nhiều sức mạnh tinh thần để con không cô độc. Đôi chân mà mẹ tặng con là “đôi chân của những Ước Mơ”.
Ba vẫn hay cõng con trên lưng, vết chân ba in hằn trên cát… Người đi về phía biển, người đi suốt cánh đồng. Và dẫu cho khi con đã bước vào giảng đường đại học, con vẫn quá nhỏ bé trên vai ba. Qua tấm lưng rộng lớn, to bè và chắc nịch, con nhìn thấy cả một thế giới ba đã mang đến cho con. Ba cho con những bữa cơm no ấm, ba xây dựng gia đình đầy ắp những yêu thương để con không bao giờ cô đơn và hiu quạnh. Ba đã cho con “đôi chân của Hạnh Phúc”.
Con hay vòi vĩnh và cho đến khi lớn khôn con vẫn còn mè nheo với chị. Chị chỉ lớn hơn con vài tuổi nhưng lúc nào cũng nở nụ cười dịu dàng và luôn chu đáo với con. Chị luôn là chỗ dựa cho con khi con cần đến, là bờ vai con gái yếu đuối nhưng thật vững vàng với nụ cười mát trong như dòng suối, đưa con đến với chân trời xanh thẳm của những giấc mơ. Chị đã mang đến cho con “đôi chân của Tình Thân”.
Và cả lũ thằng Thân, thằng Vương lúc nào cũng bày trò nghịch dại. Có khi đi hái trộm bưởi nhà ông Út rồi bỏ chạy, để con ngồi trơ ra đó. Ông bắt lỗi con, thế là tụi nó quay lại, vừa run sợ, vừa nước mắt ngắn dài nhận lỗi về mình… Con chợt nhận ra yêu thương không chỉ có những nụ cười. Mãi đến bây giờ, chợt nhìn lại sau những bộn bề của cuộc sống, những điều đơn giản tưởng như dễ mất đi, thì bàn tay hai đứa vẫn nắm chặt tay con… Con đã có được “đôi chân của Tình Bạn”.
Và những người khác nữa, những người yêu thương con, mang đến cho con những vòng tay ấm tình, những sự cảm thông nâng đỡ, dù chỉ từ ánh mắt, cũng đủ để con tiếp thêm sức mạnh để bước đi, cho con có thêm “đôi chân của Sẻ Chia”.
Còn bây giờ là anh, người đã bên con cả một quãng thời gian rất dài. Anh là người đã nhìn vào mắt con mỗi khi hừng đông và lén quay đi giấu giọt nước mắt khi nhìn xuống chân con… Anh cõng con đi ngắm bình minh và hôn lên trán con khi nói lời yêu, là đôi chân sẽ sánh bước cùng con cả cuộc đời – “đôi chân của Tình Yêu”.
Và rồi con lại khóc. Con khóc vì dẫu con không đi được trên chính đôi chân của mình, nhưng bằng một cách nào đó, con sẽ đi bằng “đôi chân của riêng con”, đôi chân mà mọi người đã mang đến cho con, đôi chân của những tấm lòng. Con tin là đôi chân con sẽ vững bước trong cuộc sống, vì con đã có “đôi chân của Hi Vọng”.

HƯƠNG TỐ TRÂN
(Văn K33, ĐH Quy Nhơn)
Theo Baotuoitre