[TRUYỆN NGẮN] TÌNH CŨ

Cô và hắn quen nhau, cũng không thể nói là quen, mà chỉ tình cờ biết nhau qua sự mai mối của người chị họ. Ngày ấy, chị cô đang là sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học ở thành phố, cô đang là học sinh lớp 12, đang cắm cúi vào…

[TRUYỆN NGẮN] ĐẾN LƯỢT EM TỎ TÌNH

Dù đã quen với việc cứ dăm bữa nửa tháng Minh lại xuất hiện bên một em người yêu mới xinh tươi, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác nghèn nghẹt nơi trái tim hệt lần đầu tiên thấy Minh yêu cứ luôn tra tấn Thuỳ, ngay cả khi cô đã nhận lời làm bạn gái…

Phan Vũ nói về “Em ơi, Hà Nội phố”

Em ơi, Hà Nội phố – sau “gần nửa thế kỷ ra đời nhưng vẫn chưa trở về Hà Nội” như lời tác giả, đã được nhà thơ Phan Vũ đọc lần đầu tiên trong đêm thơ tổ chức cho riêng ông ở Thư viện Hà Nội. Dưới đây là bài viết của nhà thơ…

Luân hồi

Chết và Tái Sinh: Không còn lo sợ nữa Tái Sinh Ở Phương Tây (Reborn in the West) của Vicki Mackenzie Nguyên Ngọc chuyển Việt ngữ Giáo Sư HAZEL DENNING Vào một buổi chiều lười biếng ở Sydney, tôi mở Tivi và thấy chương trình Oprah Winfrey đang tranh luận về kiếp trước kiếp sau,…

Chuyện Cái Nón Lá – Phạm Tín An Ninh

Lần “đáo xứ cố hương” vừa rồi, tôi có theo bà vợ Ninh-Hòa đến thăm ngôi trường Trần Bình Trọng, để tìm lại chút kỷ niệm xưa, mà bà cho là dễ thương nhất trong đời một người con gái, cho dù đến bây giờ tất cả chỉ là như khói như sương mà sao…

ANH XIN LỖI, MÌNH YÊU NHAU NHÉ!

[Truyện ngắn] Em có thai rồi, Phong bình tỉnh đến mức Hạnh không thể ngờ được, từng câu nói của Phong còn làm cho Hạnh càng nhói đau thêm. Mấy tháng rồi, đi phá đi, đây chỉ là một tai nạn không đáng có, cô cần bao nhiêu? Hạnh là một người con gái sinh…

Ngày xưa… và hôm nay…(thơ vui)

Ngày xua như sắt như đồng Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa Bây giờ như cải muối dưa 10 thang Minh Mạng (*) vẫn chua ngẩng đầu Hơn nửa thế kỉ dãi dầu Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà Ngày xưa sung ống sáng lòa Bây giờ dưa chuột héo và…

Thơ vui về vợ nhân ngày 8/3

Vợ là người chẳng họ hàng Thế mà giờ đẹp lại sang nhà mình Ngày đầu trông thật là xinh Môi tươi, mắt thắm đến đình cũng xiêu Vợ là đáng nể , đáng yêu “Kính Vợ đắc thọ” là điều nhắc nhau Nhớ vòng chung kết toàn cầu Nhì trời, nhất Vợ đứng đầu…

YÊU VÀ TRỌNG

Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê. Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế tán chuyện: Chàng già: “Mẹ, đang vui thì mày bỏ về.” Chàng trẻ:…

Ô SIN

Lương tháng hai triệu rưỡi, ăn trưa ăn chiều, lễ tết có thêm tiền thưởng hậu hĩnh, ô-sin thời nay quả đang lên đời. Đã thế, họ thường yêu sách này nọ. Không hiếm trường hợp ô-sin làm tội làm tình gia chủ, chê lương thấp, than việc nhiều, nghỉ ngang giữa chừng. Kiếm được…

Lời Khuyên Cô Em Vợ

Em cứ mặc, nhưng xin đừng mỏng quá Để bao người chột dạ bước liêu xiêu Nước da kia mà để lộ ra nhiều Sẽ bị nắng với mưa làm cho nám ! Em cứ mặc nhưng xin đừng quá ngắn Hở phần lưng, ôi đã khó coi sao ! Lần đầu tiên mình tập…

Qua Ngõ Phù Vân

Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. – Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo…

Đời là vô thường

Dẫu biết cuộc đời vốn vô thường Sao em say mãi một mùi hương? Sao em vẫn thấy mình rung động Một cánh hoa thơm nở ven đường? & Dẫu biết cuộc đời vốn vô thường Mộng rồi cũng tàn theo khói sương Nhưng em vẫn đắm chìm trong mộng Vẫn để hồn bay đi…

CHỢ ĐỜI

VŨ ĐẢM Phố chợ nghèo bỗng ồn ào bởi một sự kiện chưa từng xảy ra; ấy là sự xuất hiện đường đột của một con điên ngay cái lúc phiên chợ sáng đang đông đúc. Nếu như con điên như mọi người điên khác trên thế gian này, nghĩa là quần áo rách rưới,…

Sống

Sống tủi làm chi đứng chật trời Sống nhìn thế giới hổ chăng ai Sống làm nô lệ cho người khiến Sống chịu ngu si để chúng cười Sống tưởng công danh, không tưởng nước Sống lo phú quý chẳng lo đời, Sống mà như thế đừng nên sống ! Sống tủi làm chi đứng…

Nỗi đau

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên Hai ta qua ngàn trùng cây số Không có được chân trời, góc bể Không có những ngọt ngào nhân thế Cũng đã đi cuối bãi đầu non Có dòng sông nước đỏ màu son Có thuyền tình đằm say bến đậu Có hoa gạo bùng bùng lửa cháy…