WTO & HÀNG TRUNG QUỐC: MỒ CHÔN KINH TẾ VIỆT NAM ?

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN

20140416-014814.jpg

Kinh tế Việt Nam đã đến hồi nguy ngập. Tuy nhiên VN, vì ngu muội ngồi đáy giếng hay cố tình chai lỳ bám víu lấy quyền hành, có thể cắt nghĩa rằng đó là những quan sát và nhận định mang tính cách chủ quan của tôi .

Trong Bài này, chúng tôi muốn đưa ra những nhận định về tình hình nguy ngập của Kinh tế Việt Nam từ những Chuyên gia Quốc tế, nhất là trưng dẫn nguyên văn nhận định của những Chuyên gia Kinh tế tại Quốc nội đã được tăng tải tại chính Báo phát hành tại Quốc nội về sự lâm nguy xâm lăng Kinh tế của Trung quốc. Chúng tôi cũng đăng luôn nguyên văn những lời đe dọa của Trung Cộng, cấm Báo Chí Việt Nam không được nói về chủ trương xâm lăng của Trung quốc. Trước những lời cấm đóan trịch thượng này, Nhà Nước Việt Nam cúi đầu chịu nhục thê thảm.

NHỮNG CHUYÊN GIA KINH TẾ QUỐC NỘI CHO THẤY VIỆC TRÀN LAN HÀNG HÓA TRUNG QUỐC

Chúng Tôi trích lại dưới đây Bài đăng trong VietNamNet (TuanVietNam):

“Đương đầu với cuộc “tổng tấn công” của hàng Trung Quốc

(TuanVietNam)- Êm như mưa dầm, ồ ạt như lũ, hàng TQ đổ bộ vào VN, “quét” sạch hàng nội, moi túi người tiêu dùng. Con số nhập siêu hơn 11 tỷ USD năm qua đủ cho thấy các DN ta đang “thua trắng bụng”. Để không bị làn sóng này dìm chết, không một ai – từ Chính phủ tới DN và người tiêu dùng – có thể đứng ngoài cuộc.

Từ góc nhìn của một doanh nghiệp Việt…

Anh Đào Xuân Anh là giám đốc một công ty kinh doanh hóa mỹ phẩm ở Hà Nội. Đăng ký chức năng hoạt động là sản xuất và phân phối (bán lẻ) các loại hóa mỹ phẩm chăm sóc tóc, nhưng 4-5 năm nay, công ty của anh chỉ tập trung nguồn lực vào nhập hàng từ Trung Quốc về bán. Lý do rất đơn giản: Nhập hàng Trung Quốc có lợi hơn.

Cái lợi ở đây, anh giải thích, gồm nhiều mặt: Chi phí nhập khẩu (tính cả mua hàng lẫn vận chuyển) rẻ hơn là tự sản xuất, quy trình làm việc đơn giản và ít phải suy nghĩ hơn. “Nếu tôi mở xưởng chẳng hạn, sẽ có muôn vàn thứ phải tính: địa điểm, nhân lực, thuế má, và vô số loại chi phí không tiện nêu tên nữa.

Với tất cả những “lợi thế” đã chỉ ra đó, Việt Nam vẫn phải gánh chịu thâm hụt thương mại khổng lồ trước Trung Quốc

Trong các ngành khác thì không biết thế nào, chứ trong ngành này, tất cả các sản phẩm – từ thuốc nhuộm, tới dầu xả, dầu dưỡng v.v. – nhập từ Trung Quốc về đều rẻ hơn và giản tiện hơn tự sản xuất. Danh mục này chỉ trừ dầu gội đầu, nhưng ngay cả sản xuất dầu gội thì cũng có một số nguyên liệu phải nhập từ Trung Quốc”.

Anh nói thêm: “Đấy là tôi còn chưa kể, làm việc với phía Trung Quốc cũng khá thoải mái. Sản phẩm của họ chất lượng tốt, giá lại rẻ, mua càng nhiều càng rẻ. Họ giữ chữ tín và chiều chuộng đối tác – ít ra cho đến lúc này tôi vẫn thấy như vậy. Ở ta thì làm giám đốc doanh nghiệp nhỏ, như tôi, phải đương đầu với quá nhiều chuyện: thuế vụ, đại lý o ép, đối tác không đáng tin cậy v.v.”.

Chiến lược kinh doanh của anh Đào Xuân Anh tỏ ra hoàn toàn đúng đắn, nhất là trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế, chi phí sản xuất tiếp tục tăng cao. Trong khi đó, giá hàng Trung Quốc vẫn được duy trì ở mức thấp, chất lượng vẫn đảm bảo (hoặc nếu không đảm bảo thì cũng chẳng ai biết).

Và như vậy, với một công ty quy mô nhỏ, không đầy một chục người, giải pháp khôn ngoan nhất là: Cả sếp và nhân viên cùng kéo nhau sang Trung Quốc xách hàng về bán.

… tới con số nhập siêu kỷ lục của nền kinh tế

10 năm qua, kim ngạch xuất khẩu của Trung Quốc sang Việt Nam đã tăng 23,25 lần, đạt tới con số 15.652 tỷ USD vào năm ngoái. Cùng trong thời gian đó, kim ngạch xuất khẩu của ta theo chiều ngược lại tăng vỏn vẹn 6,08 lần, chỉ đạt 4.536 tỷ USD năm 2008.

Kết quả là con số thâm hụt thương mại kỷ lục của Việt Nam trước Trung Quốc: hơn 11 tỷ đô-la. Điều đáng sợ là không có dấu hiệu nào cho thấy con số này sẽ giảm đi.

Trong khi đó, theo đánh giá của Bộ Thương mại, Trung Quốc là thị trường trọng điểm của Việt Nam, doanh nghiệp Việt Nam có cơ hội vô cùng to lớn tại đất nước hơn 1 tỷ dân này.

Từ năm 2004, lãnh đạo hai nước đã xác định: Với lợi thế địa lý số 1 – có chung đường biên giới trên bộ dài đến hàng trăm km – với hệ thống giao thông đường sắt, đường bộ, đường thủy tương đối thuận tiện cho vận chuyển hàng hóa, hoạt động buôn bán qua biên giới giữa hai nước là một bộ phận cấu thành của quan hệ kinh tế.

Trên thực tế, có cơ sở để tin rằng thị trường hơn 1 tỷ dân của Trung Quốc là một mảnh đất màu mỡ, luôn “khát hàng”; và trên thực tế, Trung Quốc đã “qua mặt Mỹ để trở thành người tiêu dùng lớn nhất thế giới ở một số mặt hàng then chốt”. (*)

Riêng trong quan hệ thương mại với Việt Nam, Trung Quốc có nhu cầu cao đối với nhiều mặt hàng mà chúng ta có thế mạnh như: rau quả, thủy sản, cao su, đồ gỗ, than đá…

Với tất cả những “lợi thế” đã chỉ ra đó, Việt Nam vẫn phải gánh chịu thâm hụt thương mại khổng lồ trước Trung Quốc, doanh nghiệp ta vẫn lép vế thảm hại ngay trên sân nhà, và khủng hoảng kinh tế càng kéo dài thì ta càng “thua trắng bụng”. Vì đâu?“

KHÔNG CÓ THIỆN CHÍ CHẤP NHẬN
NHỮNG ĐIỀU KIỆN CẠNH TRANH

Ở Bài 5 trên đây, húng tôi đã phân tích tỉ mỉ, khi vào WTO, những CÁI NGUY HẠI PHẢI CHỐNG ĐỠ. Qua những phân tích hoàn toàn trong phạm vi Kinh tế, Thương mại, chúng tôi muốn rút ra những KẾT LUẬN cho bài này về khía cạnh Chính trị làm môi trường cho việc CHỐNG ĐỠ NHỮNG CÁI NGUY HẠI hay làm điều kiện cho việc THU VÀO NHỮNG CÁI LỢI. Chúng tôi đề cập đến những điểm sau đây:

=> Tóm tắt những cái nguy hại đưa đến Thuộc địa Kinh tế
=> Vào WTO, những Điều kiện tăng Cạnh tranh hữu hiệu

Tóm tắt những cái nguy hại đưa đến Thuộc địa Kinh tế

Không phải chỉ riêng những phân tích của chúng tôi về những cái nguy hại, mà chính những nhà Kinh tế quốc tế hoặc thuộc chế độ CSVN đã xác nhận.

Những nguy hại từ hai bài phân tích của chúng tôi.

Đó là những nguy hại mà chính chúng tôi liệt kê tóm tắt như sau:

=> Hàng hóa nước ngoài, nhất là từ những nước chung quanh đã tiến trước, cạnh tranh và tiêu diệt, ở chính trên lãnh thổ mình, những hàng hóa thuộc công nghệ Việt Nam mới ở giai đoạn phát sinh (les Industries naissantes). Việt Nam dễ trở thành thuộc địa Kinh tế của Trung cộng về hàng công nghệ chẳng hạn.

=> Trong chế độ độc tài độc đảng hiện nay, tham nhũng cấu kết với tài phiệt ngoại lai để bóc lột lao động.

=> Thiệt hại nặng hơn cả là việc giết chế nông nghiệp và ngư nghiệp, nguồn phát triển sống còn của nước mình.

=> VN hồ hởi vào WTO nhằm mục đích chính yếu là cũng cố quyền lực Chính trị hơn là những đắn đo về Kinh tế.

Xác nhận những nguy hại từ những nhà Kinh tế

Những nhà Kinh tế quốc tế cũng như quốc nội đều nhìn thấy những nguy hại của việc vào WTO với tình trạng Kinh tế cũng như Chính trị hiện hành:

=> Tiến sĩ Carl THAYER, Giám đốc Diễn đàn Nghiên cứu Quốc phòng của Đại học New South Wales, đã nêu ra 6 cái nguy hại cho Việt Nam khi gia nhập WTO.

=> Ngày 7/11/06, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đã tổ chức một cuộc hội thảo với chủ đề “Xây dựng văn hoá doanh nghiệp, văn hoá doanh nhân trong quá trình chủ động hội nhập kinh tế quốc tế”. Theo đó cho biết, 92% doanh nghiệp kinh doanh bình thường và kém. Chính VN xác nhận sự yếu kém của mình về cả sản xuất cụ thể lẫn kiến thức về doanh nghiệp. WTO không phải là nơi đại hội tưng bừng đến đó để chia phần bánh, mà là một đấu trường kẻ mạnh diệt kẻ yếu không thương tiếc. Đây là nơi đấu tranh về tiền bạc.

Vào WTO mà thiếu thiện chí tạo
những Điều kiện tăng Cạnh tranh hữu hiệu

WTO là Tổ chức Thương mại Thị trường Tự do mà Tư hữu và Cá nhân là chủ động, không có sự can thiệp trắng trợn của quyền lực Chính trị. Vào Tổ chức, không thể quen thói gian lận, bịp bợm của một thể chế Chính trị độc tài độc đảng với hệ thống Công ty quốc doanh, hệ thống làm ăn Mafia gia đình, Mafia đảng.

Vào WTO, phải phế bỏ Cơ Chế VN hiện hành

Đây không phải là sự đòi buộc mang tính cách đấu tranh Chính trị để chiếm quyền lực mà là sự đòi buộc cho tương lai phát triển Kinh tế Việt Nam. Cái Cơ chế hiện hành đã đưa Việt Nam đến tình trạng Kinh tế lúc này trước khi vào WTO với những nguy hại mà chúng tôi đã phân tích trên đây và được xác nhận bởi những nhà Kinh tế quốc tế và quốc nội. Nếu chúng ta vẫn duy trì cơ chế độc tài độc đảng hiện hành, thì về mặt cụ thể, Việt Nam dễ trở thành một thuộc địa Kinh tế, và về mặt lý thuyết, không có sự phù hợp giữa Kinh tế / Thương mại Tự do Thị trường và cơ chế độc tài độc đảng luôn áp chế Chính trị độc đoán vào sinh hoạt Kinh tế Tư nhân tự do.

Vào WTO, phải tôn trọng Tư Hữu và
quyền Tự do Sinh hoạt Kinh tế Tư doanh

Không thể dùng lời khuyên, khích lệ, cổ võ tinh thần mà diệt được Tham nhũng, kẻ thù của phát triển Kinh tế Tự do Thị trường. Đối lập quyền lực và Chính trị là biện pháp chính để ngăn chặn Tham nhũng. Những quy luật của Tổ chức Mậu dịch Quốc tế được thiết lập trên căn bản của nền Kinh tế Tự do Thị trường của những sinh hoạt Kinh tế tư nhân, phạm vi có Năng Suất tối đa và do đó có khả năng Cạnh tranh hữu hiệu trên Thị trường Tự do. Cần diệt Tham nhũng từ một Cơ Chế làm phát sinh và nuôi dưỡng và cần theo quy luật WTO đặt căn bản trên Tự do Cạnh tranh, thì phải có một Thể Chế lấy giải quyết những tranh chấp Kinh tế/ Thương mại theo nguyên tắc DÂN CHỦ giữa những tác nhân Kinh tế/ Thương mại.

Môi trường Chính trị—Luật pháp phù hợp phải do chính những Tác nhân Kinh tế lập nên

Một nền Kinh tế Tự do và Thi trường không được đặt trong một Môi trường Chính trị-Luật pháp cho phép tập trung những quyết định Kinh tế vào một quyền lực Chính trị độc tài. Đó là Môi trường tréo cẳng ngỗng. Phải có một Môi trường Chính trị-Luật pháp tôn trọng nguyên tắc DÂN CHỦtrong những quyết định liên hệ đến Kinh tế/ Thương mại.

Khi những điều kiện trên đây được tôn trọng, thì những Tác nhân Kinh tế/ Thương mại tự động thiết lập lên Môi trường Chính trị-Luật pháp cho phù hợp. Chúng tôi ít khi nói đến một nền Chính trị Dân Chủ đa nguyên như một sự họp lại của giới làm Chính trị (đa Đảng) để định đoạt cho giới Tư doanh. Chúng tôi càng không nói tới một thứ Dân Chủ do một đảng độc tài ban phát ra cho Dân.

Chúng tôi quan niệm rằng một Môi trường Chính trị-Luật pháp phù hợp cho nền Kinh tế Tự do và Thị trường là kết quả của một Tiến trình Dân chủ hóa Kinh tế đem đến Dân chủ hóa Chính trị.

NHỤC NHÃ KHIẾP SỢ CHÍNH KẺ
CHỦ TRƯƠNG XÂM LĂNG KINH TẾ VN

Trong Bài 5 trên đây, chúng tôi đã trình bầy những biện pháp chống đỡ cạnh tranh trên sân nhà, rồi trong Bài này, chúng tôi vừa đề nghị những biện pháp phải có thiện chí chấp nhận để làm tăng khả năng cạnh tranh của hàng hóa Việt Nam. Nhà Nước không những không làm hai phương diện ấy, mà còn hèn hạ cúi đầu chấp nhận những chỉ dậy của chính Trung quốc chủ trương xâm lăng Kinh tế Việt Nam.

Chứng cớ là Hồ Tỏa Cẩm, một Tham Tán Kinh tế-Thương mại của Sứ quán Trung quốc tại Hà Nội đã lên tiếng chỉ dậy những Chuyên gia Kinh tế Việt Nam và ra lệnh cho Báo Chí Việt Nam mà Nhà Nước vẫn cúi đầu nhịn nhục vâng dạ.

Chúng tôi đọc những lời khuyên cáo của Hồ Tỏa Cẩm, Tham tán Kinh tế – Thương Mại tại Sứ quán Trung Quốc Hà Nội, nhằm công kích những Chuyên gia Kinh tế Việt Nam nhận định về sự lan tràn hàng hóa Trung quốc tại Việt Nam. Những Chuyên gia này noi len một thực trạng hòan tòan trong lãnh vực Kinh tế, Thương mại. Trong khi đó, những lời công kích, khuyến cáo của Hồ Tỏa Cẩm chỉ nói đến những gì ngòai lãnh vực Kinh tế, Thương mại như Tình Hữu Nghị Việt-Trung, Tình anh em gắn bó lâu năm trong Xã Hội Chủ nghĩa, Việt Nam phải quản lý Báo chí, cụ thể Việt Nam để VietNamNet đụng chạm đến Chủ trương Kinh tế, Thương mại của Chính phủ Trung quốc.

Những lới công kích ngòai phạm vi Kinh tế, Thương mại này của Hồ Tỏa Cẩm chứng tỏ ông không phải là một Tham Tán Kinh tế-Thương mại, mà chỉ là một Tham tán Chính trị Thiên Triều muốn Nhà Nước Thái thú Việt Nam trừng phạt những Chuyên gia Kinh tế-Thương mại, thậm chí phải khóa miệng những Báo chí dám đụng đến Thiên Triều.

Chúng tôi trích đăng lại đây Bài của Linh Thủy viết từ Quốc nội

“Sứ Quán Trung Quốc Đòi
“Khuyến Cáo, Nhắc Nhở VietNamNet”
Linh Thủy

Sau khi Tuần Việt Nam thực hiện bàn tròn trực tuyến “Giải pháp với hàng Trung Quốc chất lượng thấp” theo yêu cầu của đông đảo độc giả, Đại sứ quán Trung Quốc đã có một số phản hồi về cuộc thảo luận này.

Công kích các Chuyên gia Kinh tế VN
không tôn trọng tình hữu nghị.

Tham tán Kinh tế – Thương Mại Hồ Tỏa Cẩm đã có buổi trao đổi với Vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế – Bộ Thông tin & Truyền Thông, Quản Duy Ngân Hà.

Ông Hồ Tỏa Cẩm nói mình đã có 12 năm gắn bó với VN.

Bắt đầu phần trình bày, ông Cẩm nói bằng tiếng Hoa, để một người phiên dịch dịch lại qua tiếng Việt. Nhưng sau đó ít phút, ông đã trực tiếp nói bằng tiếng Việt.

Tham tán Kinh tế – Thương Mại Hồ Tỏa Cẩm: “Tuần Việt Nam – VietNamNet đã có những ngôn luận không hữu nghị với Trung Quốc”

Ông Hồ Tỏa Cẩm nói được sự ủy quyền của ngài Đại sứ, thay mặt Đại sứ quán Trung Quốc, nói về buổi tọa đàm bàn tròn trên VietNamNet:

Trong ngày 16/6, Tuần Việt Nam – báo VietNamNet đã phát biểu những ngôn luận không hữu nghị với Trung Quốc trong bài: “Giải pháp với hàng Trung Quốc chất lượng thấp”.

Trong bài này có chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan. Bà ấy tôi cũng biết, trước là phó chủ tịch VCCI. Có Nguyễn Minh Phong – học giả về kinh tế. Hai ông bà này là có tên tuổi, nhất là bà Phạm Chi Lan, chúng tôi cũng có tiếp xúc nhiều lần. Lần này, bà ấy phát biểu những lời không hữu nghị.

Bào chữa cho chủ trương
xâm lấn Kinh tế của Trung quốc

Chúng tôi chấp nhận là hàng hóa Trung Quốc bây giờ vào VN rất nhiều, thông qua hai con đường chính ngạch và tiểu ngạch. Có hàng giả hàng nhái.

Do chủ yếu không phải chính phủ Trung Quốc làm thế nào, mà theo cơ chế thị trường. Bên này có người mua, có người nhận, bên kia có người giúp.

Nhưng trong đó, trong buổi tọa đàm này, bà Phạm Chi Lan gọi hàng Trung Quốc là “lũ quét”. Chúng tôi không thể chấp nhận được. “Lũ quét” là gì, là một cái gì rất có hại, tai hại. Mạnh hơn lũ lụt. Không phải.

Thực ra, chính phủ VN vẫn luôn hoan nghênh hàng TQ vào VN.

Tôi chỉ ra là nêu hàng TQ là lũ quét là không đúng. Không phù hợp. Không nên như vậy. Lần này, trọng tâm là tôi nói về bà Phạm Chi Lan nói sâu vào chính phủ Trung Quốc.

Nếu mà chúng tôi, chính phủ TQ là như vậy, thế thì thôi, thì chúng tôi chấp nhận. Nhưng thật ra là mà không phải vậy. Không phải là chính phủ Trung Quốc là chính phủ không có lương tâm.

Còn chuyên gia Nguyễn Minh Phong cũng có lời nói TQ đã hi sinh 750 triệu người nông dân của họ để có giá thành lao động cực thấp. Thực ra là không phải.

Cơ quan báo chí coi người Phạm Chi Lan, Nguyễn Minh Phong này là chuyên gia – coi là chuyên gia rất là hiểu Trung Quốc. Thực ra tôi không biết bà ấy đi Trung Quốc mấy lần. Tôi đoán là bà ấy không hiểu Trung Quốc.

Lại khẳng định “tình anh em”
Sau khi nêu các ý không tán đồng các ý kiến của chuyên gia VN đưa ra, ông Hồ Tỏa Cẩm khẳng định:

“Hiện giờ chúng ta có quan hệ gọi là đối tác hợp tác chiến lược toàn diện. Trung Quốc với các nước khác là không có quan hệ này. Việt Nam cũng như vậy. Hai nước ta là Xã hội Chủ nghĩa. Đều coi trong đời sống dân sinh, không phải coi thường dân sinh. Cho nên giới báo chí phải làm theo lời, thỏa thuận của 2 chính phủ, 2 nhà nước.”

“Xuất phát từ quan điểm này, tôi thấy VietNamNet chưa làm đúng thỏa thuận của hai nước.” – Ông Cẩm nhắc lại.

“Đối với những người ấy, phát biểu không đúng sự thực. Tôi sẵn sàng trao đổi với ông bà ấy về Trung Quốc. Hai người này được coi là chuyên gia Trung Quốc. Nhưng cũng có cả phóng viên Nguyễn Quang Thiều. Mấy ông này là theo dõi Trung Quốc từ nhiều năm, ở Đông Âu hay là Liên Xô cũ. Trung Quốc không phải cửa quan như vậy đâu.”

“Mong muốn khuyến cáo, nhắc nhở, cảnh thị” VietNamNet
Ông Hồ Tỏa Cẩm đã nhắc lại không dưới 3 lần, mong muốn các cơ quan VN phải “khuyến cáo, nhắc nhở, cảnh thị” báo VietNamNet.

“Bài này đăng trên mạng VietNamNet, có nhiều nơi kể cả ở Trung Quốc cũng biết. Bây giờ, về internet truyền bá rất nhanh, kể cả nước ngoài. Chính phủ VN cho phép đăng những bài này, làm cho chúng tôi thấy là ngạc nhiên.” – Người từng có “12 năm gắn bó với VN” nói.

“Lần này chúng tôi chỉ mong muốn là Bộ TT&TT nhắc nhở, đề xuất, cảnh thị với những người có liên quan, những cơ quan thông tấn báo chí, cụ thể là VietNamNet, nếu làm về hàng Trung Quốc, cứ làm thôi, không có vấn đề gì, nhưng làm trước hết phải đúng sự thực.

Thứ hai là đăng những bài vừa phải, TQ cũng như VN, mình phải nghĩ đến chính sách báo chí của nhà nước.

Tôi làm báo chí lâu năm tại Tân Hoa Xã, trong đó có 2 năm thường trú tại VN. Tôi rất là biết báo chí VN. Bây giờ giới báo chí 2 nước rất hay trao đổi với nhau. Hai nước có quan hệ rất là tốt. Tại sao lại có vấn đề như vậy?

Sứ quán chúng tôi mong là những cơ quan có liên quan kiểm điểm công việc này. Không để việc này tổn hại, thương hại cho dân chúng TQ, thương nhân TQ, chính phủ TQ.”

“Nhắc nhở quản lý” Báo chí và
“khẳng định tình thân” Việt-Trung

Ngay sau những lời khẳng định của bà Quản Duy Ngân Hà: “việc đăng những bài ấy là chuyện của tòa soạn.”, ông Cẩm nói lại: “Với những bài có liên quan tới quan hệ đối ngoại, chính trị, bộ phận nội bộ, không nên tung ra bên ngoài mà không có quản lý. Lần này tôi muốn nghe khẳng định lại, mong cơ quan quản lý báo chí VN, nếu báo chí nào đăng những bài có liên quan tới quan hệ đối ngoại, có liên quan đến vấn đề nhạy cảm, thì theo tôi cũng quản lý được. Nếu trước kia quản lý chưa kĩ, thì sau này – tôi gọi là có thể quản lý được, can thiệp được.”

Sau đó, ông Cẩm lại tiếp tục nói về tình thân của mình đối với Việt Nam và tình cảm hai nước Việt – Trung:

“Chúng tôi rất vui mừng chừng kiến sự phát triển của VN. Rất vui là VN cùng TQ là 2 nước anh em cùng phát triển. Tôi rất là mong muốn sau này chúng ta gặp nhau, chúc mừng những thành quả mà 2 nước đã đạt được.”

Không thể nhân danh Tình thương
mà ăn cướp tiền bạc của nhau

Tình yêu thương, tình Hữu nghị là trừu tượng và người ta có thể nhân danh những tiếng đó để cướp dựt tiền bạc của nhau. Tiêu chuẩn để nói về Kinh tế-Thương mại là sự công bằng quyền lợi vật chất, tiền bạc. Nhưng Chuyên gia Kinh tế Việt Nam đã nhận định theo đúng tiêu chuẩn Kinh tế-Thương mại. Còn Hồ Tỏa Cẩm lấy tiêu chuẩn tình thương, tình hữu nghị mà nói về Kinh tế-Thương mại. Điều đó chứng tỏ rằng : một là ông ngu dốt không xứng đáng mang danh Tham Tán Kinh tế-Thương mại, hai là ông giả hình lấy điều nhân nghĩa để che đậy một sự cướp dựt trắng trợn.

Chúng tôi đưa ra đây ba tỉ dụ để cho Hồ Tỏa Câm thấy rằng về lãnh vực Kinh tế-Thương mại, phải lấy tiêu chuẩn công bằng quyền lợi vật chất, tiền bạc mà thảo luận và quyết định.

Tỉ dụ thứ nhất : Vợ chồng ký giấy tách rời tài sản, tiền bạc

Tình thương yêu Vợ Chồng còn cao hơn gấp bội tình Hữu Nghị. Hai người thanh niên nam nữ yêu nhau thắm thiết, thậm chí chàng thanh niên còn tuyên bố sẵn sàng chết vì nàng. Thế rồi hai người xỏ nhẫn cho nhau thề sống suốt đời với nhau trong tình nghĩa Vợ Chồng. Không tình cảm nào, như tình Hữu nghị chẳng hạn, có thể cao hơn tình yêu Vợ Chồng. Thế mà liền sau khi ký Giấy Cưới nhau, hai người ký Bản Giao Kèo Tách rời Tài sản (Séparation des Biens). Tài sản thuộc lãnh vực vật chất, Kinh tế, Tiền bạc, không thể lấy Tình yêu, hoặc tình Hữu nghị, mà giải quyết.

Tỉ dụ thứ hai : Thỏa thuận Đền bù Thương mại giữa hai nước (Effets compensatoires bilatéraux)

Stuart MILL, một trong những ông tổ của giao dịch thương mại quốc tế cùng với Adam SMITH, David RICARDO, đã nêu ra vấn đề Thỏa thuận Đền bù trong những Hợp Đồng Thương mại tay đôi giữa hai Quốc gia. Thực vậy, khi hai Quốc gia thảo luận và ký kết tay đôi thương mại về một mặt hàng trao đổi, nếu vì những điều kiện thực tế bất khả kháng mà một nước mất chút quyền lợi về mặt hàng đó, thì nước mất chút quyền lợi này có quyền đòi hỏi nước kia phải dành quyền lợi lớn hơn trong Hợp Đồng về mặt hàng khác để đền bù. Đó là sự công bằng trong giao dịch thương mại, chứ không phải vì tình thương yêu hay hữu nghị. Kinh tế, Thương mại lấy sự đền bù quyền lợi vật chất cho công bằng.

Tỉ dụ thứ ba : WTO/OMC và Điều khỏan Quốc gia Ưu đãi.

WTO/OMC luôn luôn khuyên hai Quốc gia khi ký những Hợp Đồng Thương mại tay đôi (Contrat Commercial Bilatéral), nên cho vào Hợp Đồng Điều khỏan tuyên bố nước kia là Quốc gia ưu đãi (Clause de la Nation la plus favorisée). Đây là câu tuyên bố Tình yêu giữa hai nước. Câu tuyên bố này khiến hai Quốc gia ký kết có quyền tự động áp dụng những quyền lợi nếu Quốc gia ký kết dành cho một nước thứ ba trong tương lai. Không phải Tổng thống, Thủ tướng một Quốc gia có thể ký kết Điều khỏan này một cách dễ dàng bởi vì đây là quyền lợi Kinh tế, Thương mại của một Quốc gia. Hồ Tỏa Cẩm không thể chỉ nói suông tình hữu nghị, tình am em, mà lấy quyền lợi Kinh tế, Thương mại cho Trung quốc. Những chuyên gia Kinh tế, Thương mại Việt Nam nhìn trước hết vấn đề công bằng quyền lợi trong lãnh vực này. Những Chuyên gia KT/TM Việt Nam không thể vì tình hữu nghị, tình am em XHCN mà yên tiếng khi thấy cán cân Thương mại giữa Trung Quốc và Việt Nam hòan tòan thất lợi cho Việt Nam : «10 năm qua, kim ngạch xuất khẩu của Trung Quốc sang Việt Nam đã tăng 23,25 lần, đạt tới con số 15.652 tỷ USD vào năm ngoái. Cùng trong thời gian đó, kim ngạch xuất khẩu của ta theo chiều ngược lại tăng vỏn vẹn 6,08 lần, chỉ đạt 4.536 tỷ USD năm 2008»

Chủ trương Trung quốc xâm chiếm
Kinh tế Á châu đã được Quốc tế nhìn rõ

Hồ Tỏa Cẩm muốn nêu cao sự đứng đắn của Trung quốc trong lãnh vực Kinh tế/Thương mại để công kích các Chuyên gia Việt Nam nói sai sự thật về Trung quốc. Ý đồ xâm lăng Kinh tế Trung quốc sang các nước nghèo Á châu, trong đó có Việt Nam mà Trung quốc coi như chư hầu, đã được quốc tế phân tích và nhìn rõ.

Hồ Tỏa Cẩm hay đọc lại Bản tin sau đây của Tân Hoa Xã tháng tư vừa rồi :

Bản Tin: «Theo Tân Hoa xã, Trung Quốc đang chuẩn bị thành lập quỹ hợp tác đầu tư 10 tỷ USD với ASEAN và cho các nước khu vực này vay 15 tỷ USD, trong bối cảnh khu vực đang nỗ lực đối phó với cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu.

Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì ngày 14-4 cho biết, quỹ đầu tư trên sẽ thúc đẩy phát triển cơ sở hạ tầng nối Trung Quốc với 10 nước thành viên ASEAN, trong khi các khoản cho vay sẽ có thời hạn từ 3 đến 5 năm.

Tuyên bố cũng cho biết Trung Quốc dự định viện trợ cho Campuchia, Lào và Myanmar 39,5 triệu USD và tặng 300.000 tấn gạo cho quỹ dự trữ gạo khẩn cấp Đông Á để tăng cường an ninh lương thực.

Theo ông Dương Khiết Trì, những đề nghị này nhằm phản ánh quyết tâm và trách nhiệm của Chính phủ Trung Quốc trong việc thúc đẩy sự hợp tác với ASEAN ».

Cũng trong tháng tư, chúng tôi đã viết hai bài về ý đồ này của Trung Quốc. Chúng tôi đăng kèm dưới đây. Trung quốc không bỏ ra USD.25 tỉ để cứu nhân độ thế đâu như lời ca tụng của Hồ Tỏa Cẩm.“

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN