Đường hầm xuyên biển Manche – công trình thế kỷ


 

 Con đường hầm xuyên qua đáy biển Manche được Nữ hoàng Elizabeth II và Tổng thống Pháp François Mitterrand cắt băng khánh thành vào ngày 6/5/1994 . Đây là một công trình đường hầm vĩ đại có một không hai trên hành tinh từ trước đến nay.
  Nữ hoàng Elizabeth II và Tổng thống Pháp François Mitterrand cắt băng khánh thành vào ngày 6/5/1994
 

Là biểu tượng của sự hợp tác Anh – Pháp

 
Con đường hầm dài 31 km , cả hai phía Anh – Pháp đầu tư vào đây tổng cộng 10 tỷ Bảng Anh và mất sáu năm xây dựng. Đây là công trình có ý nghĩa trọng đại trong quá trình phát triển hệ thống giao thông toàn châu Âu. Nó cũng là mơ ước đã mấy trăm năm của nhân dân châu Âu và bây giờ mới thực hiện được. Từ thời Charles Đại đế, người ta đã nghĩ tới việc nối liền hai bờ biển Anh – Pháp bằng con đường hầm qua eo biển Manche. 

 

Đến thời Napoleon cũng đề cập rồi qua thập kỷ 80 thế kỷ XIX người ta đã vạch ra một kế hoạch cụ thể hơn, nhưng đã bị Nữ hoàng Anh Victoria bác bỏ vì Bà sợ con đường này sẽ dẫn tới sự tiến công của châu Âu. Năm 1973, hai nước Anh – Pháp lại ngồi họp bàn đào con đường hầm và chuẩn bị khởi công thì lại bị phía Anh rút lui. Mãi đến tháng 2 năm 1986, hai nước Anh – Pháp sau nhiều lần làm luận chứng, và khảo sát đã chính thức ký vào quyết định xây dựng đường hầm và thành lập công ty ngầm châu Âu do tư nhân đầu tư. Thế là ước mơ trăm năm nay đã được thực hiện.
 

Giai đoạn thi công đường hầm ở phía Anh

 
 

Đường hầm nhìn từ trên không , lúc đang xây dựng …

  

 Để đào đường hầm,phải sử dụng 5 máy đào từ phía bờ nước Pháp, 6 máy đào từ phía bờ nước Anh

Trong lịch sử, eo biển này đã từng là bức tường chắn tự nhiên ngăn chặn khói lửa của nhiều cuộc chiến tranh ở đại lục không lan sang quần đảo Anh, khiến cho Napoleon, người đã từng tung hoành ngang dọc châu Âu phải nuốt nước bọt thở dài. Và nó cũng khiến cho Hitle, người đã từng xéo nát châu Âu phải nghiến răng lui bước. Eo biển, tuy đã nhiều lần bảo vệ nước Anh song nó cũng là chướng ngại cho sự giao lưu giữa nước Anh và châu Âu. Đặc biệt vào giai đoạn ngày nay khi mà kinh tế và khoa học kỹ thuật đang phát triển với tốc độ phi thường. Rồi nhu cầu đẩy mạnh sự giao lưu kinh tế toàn châu Âu vô cùng cấp thiết. Do đó, biển Manche thực sự đã trở thành vật cản nghiêm trọng.
 

Đường hầm trong thời gian sửa chữa

  

 Mặt cắt ngang tiêu biểu của đường hầm. Thể hiện đường nối giữa các đường hầm cho xe lửa

bằng ống dẫn hoạt động bằng piston, cần thiết để duy trì áp lực sau mỗi lần tàu chạy.. Ảnh: wikipedia

Công trình đào đường hầm qua eo biển Manche là công trình vĩ đại và tốn kém. Ba con đường hầm được đào dưới độ sâu của đáy biển là 45m. Hai con đường chính hai bên là đường vận chuyển. Ở giữa là con đường cứu nạn đặt các thiết bị tu sửa và để vận chuyển hàng hóa  hoặc sơ tán hành khách khi xảy ra sự cố. Giữa hai con đường chính có hai điểm hội tụ, mỗi điểm dài 150m, rộng 8m, cao 9m lúc đó có sự cố tàu có thể qua điểm hội tụ để chuyển sang đường bên kia. Một đầu của đường hầm là ga Cokeile của nước Pháp đầu kia là ga Sicborg gần ga Folkestone của nước Anh. Toàn bộ đất đá đào trong con đường này lên tới bảy triệu mét khối do 11 máy đào cực lớn phụ trách. Vách tường hầm được trát một lớp bê tông dày 1,5m và được gắn một lớp đá litô, toàn bộ đá lấy từ một quả núi ở Scotland.
  
   

   Bên trong toa tàu vận chuyển các phương tiện giữa hai ga đầu cuối của đường hầm.

Con đường hầm này thiết kế cho loại tàu chạy điện rộng 4m. Đây là loại tàu điện rộng nhất thế giới khi đó. Mỗi chuyến tàu có 12 toa, hai tầng dùng để chứa xe hơi con và 12 toa một tần dùng để chứa các xe tải lớn. Đầu và đuôi tàu điện có hai đầu máy chạy điện và lắp thêm toa xe chở hàng. Toàn bộ đoàn tàu dài 800m có thể chở được 2100 tấn hàng chạy với tốc độ 160km/h. Tất cả sự vận hành của đoàn tàu và mọi tình huống khác đều do máy tính điều khiển và giám sát. Máy tính của đoạn cuối đường tàu đặt ở ga Folkestone của nước Anh. Còn của đoạn đầu đường tàu đặt ở ga Calais của nước Pháp. Nhân viên làm việc có thể quan sát toàn bộ đường hầm qua bức màn hình dài 24m. Máy tính giám sát đốc độ chạy tàu và điều chỉnh thời gian tàu chạy theo thời gian biểu. Còn có một cổ máy tính với công suất lớn điều khiển lưới điện dưới đường hầm. Để giải quyết vấn đề nhiệt độ trong đường hầm bị nóng lên do tàu chạy nhanh, người ta lắp đặt hệ thống điều hòa nhiệt độ trị giá 200 triệu đô la. Hệ thống này bao gồm tám cổ máy lạnh đặc biệt ( có khả năng cung cấp đủ nhu cầu cho 6000 hộ cư dân). Hai đầu của đường hầm được lắp đặt hệ thống quạt gió với loại cánh quạt có thể điều tiết để luôn luôn đưa được không khí tốt lành vào trong. Hệ thống thông gió do máy tính điều khiển có thể lấy khói ra ngoài trong mấy phút khi xảy ra sự cố.
  
Theo tính toán, bắt đầu từ năm 1996, con đường hầm này mỗi năm sẽ vận chuyển 8 triệu lượt khách ngồi xe con, 4 triệu rưỡi lượt khách ngồi xe ca và vận chuyển 8 triệu rưỡi tấn hàng hóa. Chỉ riêng nước Anh, đường hầm có thể tạo việc làm  cho 70 ngàn người.
   

             

VA

Posted by Việt Anh