Những bài thơ hài hước về vợ

  
Vợ là thánh chỉ vua ban 

Có sao dùng vậy không bàn đúng sai 

Quỷ thần chứng cả hai vai 

Vợ là chân lý không sai bao giờ?
CÁC ĐỊNH NGHĨA VỀ VỢ
VỢ LÀ…. (Bài 1)

Vợ là mẹ các con ta 

Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân 

Vợ là tổng hợp : bạn thân, 

Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền… 

Vợ là ngân khố, kho tiền 

Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra 

Vợ là biển cả bao la 

Đôi khi nổi sóng khiến ta đắm phà 

Vợ là âm nhạc, thi ca 

Vừa lá cô giáo, vừa là luật sư 

Cả gan đấu khẩu vợ ư ? 

Cá ươn không muối, chồng hư cãi “bà” (vợ) 

Chồng ơi ! đừng có dại khờ 

Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai

Vợ là phước, lộc, thọ, tài … 

Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen.

VỢ LÀ… (Bài 2)

Vợ là quả ớt chín cây

Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.

Vợ là một đoá hoa hồng 

Vợ là “sư tử Hà Đông” trong nhà.

Vợ là nắng gắt mưa sa

Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông 

Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ

Vợ là cả những vần thơ

Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy

Vợ là một chất men say

Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng

Vợ là một áng mây hồng 

Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay

Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta

Vợ là nụ Vợ là hoa

Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân

Vợ là kế toán giải ngân trong nhà

Vợ là biển rộng bao la

Vợ là hương lúa đậm đà tình quê

Vợ là gió mát trưa hè

Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng

Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?

Khoan khoan hãy nghĩ lại đi

Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.

Việc nhà vợ có công đầu

Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.

Vợ là máy giặt trong nhà

Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe

Lời ru xưa lại vọng về trong ta.

Vợ là làn điệu dân ca.

Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên

Vợ là cái máy đếm tiền

Vợ là “Nội lực” làm nên cơ đồ

Vợ là thủ quỹ thủ kho

Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la

Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.

Khi nào giận, lúc nào thương.

Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.

Vợ là một khúc sông sâu

Vợ như là cả một bầu trời xanh

Vợ là khúc nhạc tâm tình

Vợ là cây trúc bên đình làm duyên

Vợ là cô Tấm thảo hiền.

Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.

Vợ là con Phật, cháu Trời,

Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là…

VỢ LÀ TRỜI (Bài 3)

Khi còn là người yêu, vợ là Thiên Thần

Còn em gái của vợ là… Thiên Nga 

Những lá thư của vợ là Thiên Thư 

Con đường xưa vợ đi là Thiên Đường 

Dáng vợ lướt như là… Thiên Long Bát Bộ 

Mùi thơm của vợ là Thiên Hương 

Tướng đi của vợ là Thiên Tướng 

Vợ có tài tề gia nội trợ là Tề Thiên Đại Thánh 

Vợ trang điểm là Thiên Hình Vạn Trạng 

Phòng ngủ của vợ là Thiên Cung 

Nhà của vợ là Thiên Đình 

Thành phố vợ ở là Thiên Đô 

Chữ nghĩa của vợ là Thiên Văn 

Suy nghĩ của vợ là Thiên Kiến 

Lý lẽ của vợ là Thiên Lý 

Ý vợ muốn là… Thiên Thạch 

Vợ quyết mọi việc, gọi là Thiên Định

Lời vợ dặn là Thiên Lệnh 

Vợ gọi thì chồng phải… Thiên Bẩm 

Con của vợ là Thiên Tử 

Ba mẹ anh chị em họ hàng bên vợ là Thiên Triều 

Vợ quen chân đi chơi rông dài là Thiên Di 

Vợ ngồi lê đôi mách, nói chuyện tào lao là Thiên Tào 

Vợ nổi cơn thịnh nộ là Thiên Lôi 

Tài mua sắm của vợ là Thiên Phú 

Vợ chỉ biết mình là Thiên Vị 

Có bồ nhí mà vợ biết được là Thiên Tai 

Bị vợ đo hạ ván là Thiên Hạ 

Có hai vợ là… Nhị Thiên Đường

Tiền lương, tiền túi, tiền cà phê cà pháo đều bị vợ tóm gọn là Thiên Thu
Hình bóng vợ nay đã đi vào dĩ vãng là Thiên Cổ 

VỢ LÀ…
(Thơ Nguyễn Bảo Sinh)
Vợ là thánh chỉ vua ban 

Có sao dùng vậy không bàn đúng sai 

Quỷ thần chứng cả hai vai 

Vợ là chân lý không sai bao giờ ?

VỢ VÀ TA
Vợ, từ thiếu nữ hiền lành 

Đến khi xuất giá trở thành… “quan gia” 

Vợ là con của người ta 

Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình 

Có quan thì phải có binh 

Nên ta làm… lính hầu tình “quan gia” 

Con ta do Vợ sanh ra 

Nên ta với Vợ… chẳng bà con chi 

Tại vì hôm Vợ vu quy 

Ta lỡ làm… lính hầu đi bên nàng 

Làm lính chứ không… làm tàng 

Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn 

Mỗi khi mà Vợ giận hờn 

Áp dụng “công thức giản đơn”… làm huề 

Khi Vợ đă ngỏ lời… chê 

Thì nên sửa đổi… “đa bê” tức thì (database) 

Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì

“Program” Vợ viết nhớ ghi trong lòng 

Khi Vợ đă nói là… “không!” 

“Nguyên hàm bất định”, đừng mong tìm dò

Vợ mà nổi nóng dằn co 

“Bảo toàn định luật” phải lo sẵn sàng 

Khi nào cùng Vợ ra đàng 

“Bảy hằng đẳng thức” sẵn sàng lắng nghe 

Mỗi khi mà đă ngừng xe 

Phải lo… “chuyển vế ” mở xe cho nàng 

Cùng Vợ đi vào nhà hàng 

Không nên tự ư “khai hàm tích phân” 

Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn 

“Khảo sát hàm số” nhưng cần làm thinh 

Vợ… “input” chữ “Shopping” 

Th́… “output” phải áo xinh, váy đầm… 

Muốn Vợ đừng có… chầm bầm 

Credit cards cứ âm thầm… “khai căn” 

Nếu… lỡ mà có lăng nhăng 

“Giá trị tuyệt đối” một lần rồi thôi 

Tính Vợ mà có muôn đời 

Phải nhường Vợ chức… “đương thời quan gia” 

Muốn Vợ trẻ măi không già 

Lưng ta chắc phải như là… “parabol” 

Tính chất Vợ thì phải tuân 

Kẻ làm… lính phải luôn luôn thật thà 

Nấu cơm, đi chợ, quét nhà… 

Quan gọi thì… dạ , bẩm bà có ngay 

Quan thương sẽ cười suốt ngày 

Quan ghét… lính sẽ bị đày khổ sai 

Hễ ai có cười chê bai 

Đổ thừa… thương Vợ chứ ai mà…đần 

Tính chất phải… học nhiều lần 

Nếu không áp dụng trăm phần trăm… thua!!!

SỢ VỢ
Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi, 

Nhất vợ nhì trời… là chuyện tự nhiên. 

Ðàn ông sợ vợ thì sang, 

Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.
Ðàn ông không biết thờ “bà” 

Cuộc đời lận đận kể là vứt đi. 

Ðàn ông sợ vợ ai khi, 

Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!
Ðàn ông khí phách ngang tàng, 

Nghe lời vợ dạy là hàng “trượng phu.” 

Ðàn ông đánh vợ là ngu, 

Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
Lấy nàng từ thuở mười ba, 

Ðến khi mười chín tôi đà năm con. 

Nàng thì trông hãy còn son, 

Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.
Nắng mưa là chuyện của trời, 

Tề gia nội trợ có tôi bao thầu. 

Suốt ngày cày cấy như trâu, 

Chiều về rửa chén cũng “ngầu” như ai.
Nấu cơm, đi chợ hàng ngày, 

Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn. 

Lau nhà, lau cửa chẳng màng, 

Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
Nhiều khi muốn hộc xì dầu, 

Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày. 

Nàng đòi thi đấu võ đài, 

Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa mình mới quen nhau, 

Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương. 

Cho nên tôi mới bị lường, 

Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Than ôi thực tế phũ phàng, 

Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong. 

Một lòng thờ dzợ sắt son, 

Còn non còn nước thì tôi còn… thờ. 

  
Sưu tầm