Cuộc đối thoại thú vị giữa mẹ chồng châu Á và châu Âu

  

Dưới đây là cuộc đối thoại giữa hai người mẹ chồng điển hình của hai châu lục. Hãy đọc xem họ khác nhau như thế nào nhé.

Mẹ chồng châu Á: Con dâu tôi thật nhẫn tâm.


Mẹ chồng châu Âu: Sao vậy?


Mẹ chồng châu Á: Nó còn dám hỏi tôi có muốn đến sống ở viện dưỡng lão không?


Mẹ chồng châu Âu: Viện dưỡng lão cũng rất tốt ah, bây giờ tôi cũng đang sống ở đó.


Mẹ chồng châu Á: Đó là nơi mà những người già không nơi nương tựa mới đến ở. Tôi đã nuôi nấng con trai trưởng thành nên người như bây giờ, con dâu kết hôn với con trai tôi còn chưa chăm sóc cho tôi được ngày nào lại còn hỏi tôi muốn đi đến nhà dưỡng lão! Nếu tôi đi thì chẳng phải thành trò cười cho bạn bè và người thân sao?


Mẹ chồng châu Âu: Không đúng. Con dâu kết hôn với con trai bà là để cùng nhau chung sống với nó, vậy tại sao lại phải chăm sóc cho mẹ chồng? Nếu như con dâu cần chăm sóc mẹ chồng, vậy thì ai sẽ chăm sóc phụ thân của con dâu đây? Nhất là chúng ta giờ đã ở vào một độ tuổi nhất định, sống ở những căn hộ dưỡng lão là một điều rất thuận tiện. Làm sao mà bị người đời cười được? Nếu bà không muốn đi, có thể trả lời không! Thông cảm và hiểu lẫn nhau mới là điều quan trọng nhất.


Mẹ chồng châu Á: Con bé đã trở thành con dâu trong nhà vậy cũng chính là người nhà, tất nhiên cần phải chăm sóc cho tôi. Tôi đã đến độ tuổi này, nên cùng an hưởng tuổi già và sống vui vẻ cùng với con cháu. Sống trong nhà dưỡng lão, vừa cô đơn vừa trống vắng, chẳng phải quá đáng thương sao?


Mẹ chồng châu Âu: Con dâu kết hôn với con trai rồi sao lại có thể trở thành người của chúng ta? Người ta đã trưởng thành, lại cũng không phải do chúng ta dưỡng thành, cũng không hề tiêu tốn của chúng ta một đồng nào? Hơn nữa cũng đã vất vả sinh cháu cho chúng ta, vậy vì cớ gì lại bắt con dâu phục vụ? Huống hồ bà vẫn sống cùng với con trai? Điều đó không được, tôi mà sống cùng con trai hơn 2 tuần là sẽ không thoải mái, sẽ chịu không nổi.  


Mẹ chồng châu Á: Sống cùng con mình vui vẻ biết bao sao bà lại nói là không thoải mái?


Mẹ chồng châu Âu: Con trai tôi 18 tuổi đã rời nhà sống tự lập. Nó về thăm nhà vài ngày tôi rất hoan nghênh. Nhưng nếu sống ở nhà một thời gian dài, đặc biệt đưa cả vợ và con đến. Cuộc sống của tôi sẽ bị ảnh hưởng nhiều.


Mẹ chồng châu Á: Tôi không hiểu, sống cùng con cái mình lẽ nào không thoải mái cho được? Chúng ta là bậc trưởng bối, những chuyện của chúng lẽ nào chúng ta không được tham gia?


Mẹ chồng châu Âu: Thứ nhất, con chúng ta đã 18 tuổi rồi, đã là một người trưởng thành, nên biết tự lập. Thứ hai, chúng cũng cần phải có sự riêng tư, tôi ở cùng với chúng chắc chắn không thoải mái.


Mẹ chồng châu Á: Phương tây các bà thật kỳ lạ, cái này cũng không được, cái kia cũng không được. Vậy lẽ nào cứ phải sống trong nhà dưỡng lão mới là “được”?


Mẹ chồng châu Âu: Tôi có cuộc sống của tôi, con trai tôi có cuộc sống riêng của nó. Nó đã kết hôn và tự có gia đình nhỏ của riêng mình. Tôi chắc chắn không thể làm “người thứ ba” xen vào cuộc sống của chúng.


Mẹ chồng châu Á: Những điều bà nói nghe có vẻ tốt! Nhưng bà nuôi nấng nó lên thành người. Nó kết hôn rồi, chúng cũng nên có hành động nào đó để báo đáp công sinh thành?


Mẹ chồng châu Âu: Báo đáp? Báo đáp như thế nào?


Mẹ chồng châu Á: Tất nhiên là đón chúng ta về sống cùng với chúng, khiến chúng ta có thể yên tâm an hưởng những năm cuối đời. Nhưng dù sao, bà cũng dọn vào nhà dưỡng lão sống rồi, nên bà không nhận được phúc phận này. Thế con dâu bà có đưa tiền cho bà không?


Mẹ chồng châu Âu: Cho tôi tiền? Tại sao?


Mẹ chồng châu Á: Đó là biểu hiện của tấm lòng hiếu thảo!


Mẹ chồng châu Âu: Không, không, không! Tôi không cần con dâu cung cấp tiền cho tôi. Tiền của chúng nên để dành để nuôi dưỡng các cháu. Số tiền đó có thể giúp con trai cùng trả các khoản tiền vay. Nếu có nhiều tiền hơn thì để chúng cùng đi du lịch nghỉ dưỡng, chúng có thể tự lo cho mình là tôi rất hạnh phúc rồi. Tôi không cần chúng phải phụng dưỡng tiền cho tôi.


Mẹ chồng châu Á: Tôi nhận thấy con dâu bà thật thoải mái và dễ chịu, không cần phải chịu bất cứ trách nhiệm nào.


Mẹ chồng châu Âu: Trách nhiệm? Con dâu không cần phải có bất kỳ trách nhiệm nào với tôi.


Mẹ chồng châu Á: Không có trách nhiệm? Nếu bà không có tiền, bà sẽ không cần con dâu lo cho bà?


Mẹ chồng châu Âu: Tôi có tiền lương hưu, hơn nữa các khoản nợ tôi đã sớm trả xong. Tôi có đủ tiền để dưỡng già.


Mẹ chồng châu Á: Nếu bà mắc bệnh, lẽ nào không cần con dâu giúp đỡ?


Mẹ chồng châu Âu: Nếu tôi bị bệnh, viện dưỡng lão sẽ tự khắc đưa tôi đến bệnh viện.


Mẹ chồng châu Á: Nếu bà phải nhập viện, nếu cần người trông nom, lẽ nào không cần con dâu bà?


Mẹ chồng châu Âu: Người phương tây chúng tôi không có văn hoá con dâu phải trông nom mẹ chồng. Con dâu vốn đã có công việc của riêng mình, lại còn thêm rất nhiều công việc nhà, chỉ cần con dâu đến thăm tôi, thế là tôi đã thấy vui rồi. Tôi sinh con trai, là bởi vì tôi yêu nó, tôi chưa bao giờ hy vọng rằng con trai sẽ lấy một người mà người đó sẽ phải chăm lo cho tôi trong những năm cuối đời. Chúng đang ở giai đoạn phải dốc sức làm việc vất vả nhất trong cuộc đời, có quá nhiều việc để làm như: phải nỗ lực làm việc chăm chỉ, cần phải “chăm sóc” cho gia đình nhỏ hạnh phúc của mình, cần phải tận hưởng cuộc sống.


Mẹ chồng châu Á: Tôi cũng yêu con trai tôi, và tôi cũng biết rằng nó đang phải ở giai đoạn khó khăn làm việc chăm chỉ. Vì vậy, tôi mới muốn sống với chúng, để giúp chúng nuôi dạy con cái nên người.


Mẹ chồng châu Âu: Bà còn chăm cháu! Thật không thể tin nổi!


Mẹ chồng châu Á: Tại sao?


Mẹ chồng châu Âu: Chăm sóc con cái là trách nhiệm của cha mẹ, điều đó có liên quan gì tới bà? Con dâu bà mới là mẹ chúng, con trai và con dâu bà mới có quyền quyết định mọi việc hay tương lai cho cháu.


Mẹ chồng châu Á: Con dâu làm sao có thể hiểu được nuôi dạy con cái như thế nào! Con trai tôi đều do tôi nuôi lớn, do đó việc chăm sóc các cháu tôi chắc chắn phải biết rõ hơn chúng chứ.


Mẹ chồng châu Âu: Bà nói vậy không đúng rồi, hồi xưa khi bà nuôi dưỡng con trai, nếu mẹ chồng của bà xuất hiện và yêu cầu bà phải thế này phải thế kia thì bà có thoải mái không? Cháu là do chúng sinh ra, nên tôn trọng và không nên can thiệp vào cách nuôi dạy của chúng.


Mẹ chồng châu Á: Tôi hiểu rồi – Bà sớm đã đuổi chúng ra khỏi nhà, đến cháu bà cũng không muốn chăm sóc. Bà không có tình người, bà quá ích kỷ, thảo nào bà chỉ có thể sống ở viện dưỡng lão.


Mẹ chồng châu Âu: Tôi chắc là bị bà làm cho hồ đồ rồi. Bà nói bà yêu con trai mình nhưng lại làm phiền cuộc sống của chúng ở khắp mọi nơi. Bà nói rằng bà muốn giúp chúng giảm bớt những áp lực của cuộc sống, nhưng lại muốn chúng phải phụng dưỡng bà. Tất cả điều này có phải chỉ vì chống lại tuổi già?


Bà mẹ châu Âu thở dài, nhìn người mẹ châu Á đang làm mình thành lú lẫn và tiếp tục nói :


1. Con trai chúng ta chỉ là một người đàn ông bình thường, không phải như bà nghĩ rằng nó tuyệt vời nhất. Nó lấy vợ không phải là cô gái đó muốn “trèo” vào gia đình bà, do đó chúng ta cần quý trọng con dâu.


2. Con trai chúng ta lười biếng như thế nào, người làm mẹ như chúng ta lẽ nào không biết? Do vậy đừng lấy lý do con trai của chúng ta bận rộn mà cần con dâu phải làm hết việc nhà. Nó không phải đang bận trò chuyện trên facebook thì là chơi trò điện tử. Chắc hẳn trong tâm bà đều rõ.


3. Đừng để con dâu phải giống như bà, chăm sóc con trai mình. Cậu ấy là con trai bà, là chồng của con dâu bà. Con dâu chỉ có thể coi con trai bà là chồng chứ không thể coi chồng là con để chăm sóc được.


4. Đừng nên nói điều không tốt về con dâu trước mặt con trai bà, nếu bà làm vậy chỉ khiến chúng không thể ngừng các cuộc tranh cãi dường như vô tận. Khi chúng không thể chịu đựng được nữa, vậy kết cục của những cuộc cãi vã này là gì? Chính là ly hôn, nếu như đó là vì bà mà chúng ly hôn, vậy thì chẳng phải lỗi của những bậc làm cha làm mẹ như chúng ta rất lớn ư?


5. Những ngày tháng con dâu sinh và chăm sóc đứa bé, bà có thể không giúp đỡ, cũng có thể nói bà không có nghĩa vụ phải làm vậy. Nhưng hãy nhớ, khi bà cần sự chăm sóc, xin bà cũng đừng nhớ tới con dâu, bởi vì con dâu bà cũng không có nghĩa vụ phải như vậy.


6. Bà cũng đừng nghĩ rằng khi con dâu bà bắt con trai bà phải làm một chút việc nhà, thì là làm tội cậu ấy. Gia đình vốn gồm có 2 thành viên, và cậu ấy có nghĩa vụ phải chia sẻ, gánh vác cùng vợ.


7. Đừng bao giờ kể rằng nhà ai đó có con dâu tốt thế nào, có tốt đến mấy cũng là nhà người ta. Bà cũng không nghĩ, nếu bà muốn có một người con dâu tốt thì trước tiên cần phải làm một người mẹ chồng tốt?


8. Đừng nghĩ rằng bà đối xử tốt với con trai bà, thì con dâu sẽ phải nợ bà. Nếu bà muốn thu hồi nợ, thì cũng phải tìm đúng chủ nợ. Nếu bà hy vọng con dâu nên hiếu thuận với bà, quan tâm đến bà, thì cũng mong bà đối xử tốt với con dâu, dùng tâm đổi tâm. Chứ không phải là mình có nhu cầu, thì đòi hỏi người khác phải thoả mãn yêu cầu của mình.


9. Cũng đừng suốt ngày nghĩ tới nhà bố mẹ đẻ của con dâu có bao nhiêu tiền, có bao nhiêu nhà đất, có nhiều đến đâu cũng không có liên quan gì tới mình, có quay vòng đến đâu cũng không đến lượt mình.


10. Khi con dâu về nhà mẹ đẻ, mua đồ cho bố mẹ mình, thì bà hãy nhớ đừng nên ghen tị. Bởi vì họ đã phải chi trả rất nhiều cho con dâu bà.


Người phụ nữ khi đã lập gia đình, họ sẽ trở thành khách đối với gia đình mình và thành người ngoài đối với gia đình chồng. Cô ấy sẽ mất đi tất cả, vậy rốt cuộc điều cô ấy nhận được là một người cấp phép cho mình?  


Nếu như bà cũng không yêu con dâu, thương nó, bảo vệ nó, vậy thì có phải nó sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa?


Hơn nữa nếu người chồng thường xuyên nói với vợ mình rằng: hãy đối xử với mẹ anh thật tốt, mẹ đã nuôi anh khôn lớn không dễ dàng chút nào. Nhưng lại không hề có một người chồng nào nói: mẹ ơi, mẹ đối xử với vợ con tốt một chút, vợ con đã phải rời xa bố mẹ cô ấy để đến sống ở nhà chúng ta, đó không phải là một điều dễ dàng chút nào. Do đó chúng ta phải đối xử tốt với cô ấy???


Đến đây thì bà mẹ châu Á không trả lời mà chỉ trầm ngâm suy nghĩ. Nếu là bạn, bạn sẽ có cách nghĩ như thế nào?


Chắc hẳn câu truyện trên đã giải khai rất nhiều khúc mắc trong quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu hiện nay. Hy vọng rằng sau khi đọc được những thông điệp này, sẽ càng có nhiều những gia đình vốn có quan hệ mẹ chồng – nàng dâu phức tạp trở nên đầm ấm và hạnh phúc hơn nữa.




My My / EpochTimes

6 thoughts on “Cuộc đối thoại thú vị giữa mẹ chồng châu Á và châu Âu

  1. Wow, đây cũng là lý do tôi thích đọc báo V A của thế hệ thanh niên trẻ này , đây là bài báo hết sức có ý nghĩa tu bổ hàn gắn cho biết bao gđ trong quan hệ 3 góc chồng / vợ / gđ chồng ở VN ,mà nó đang bên lề của địa ngục trong nhiều gia đình ở VN , tôi đã đọc biết bao nhiêu chuyện thương tâm đưa đến tan nát bao nhiêu gđ ở VN . Phân tích nguyên nhân nằm hoàn toàn trong bài viết này . Tôi ở TS 35n tôi là ng thích tìm hiểu về văn hóa xã hội mới ,tôi may mắn có cơ hội làm quen với văn hóa của TS,chồng tôi cũng đi làm 100% với ng TS& Âu Châu ,vì công việc của tôi tiếp xúc mổi ngày có 8 bệnh nhân ,một năm ca. bệnh nhân hoàn toàn là ng TS / Âu châu và bệnh nhân trên 60-80 t cũng khá đông , họ có cuộc sống tinh thần thoải mái, vui vẻ khỏe mạnh lắm,( hiểu qua 1 ít về quan niệm sống của lý thuyết phật pháp ,đôi lúc tôi có cảm giác ng Âu châu họ đang gần gũi với đạo phật mà họ khg biết ) ,vì họ khg quan tâm nhiều về đời sống của con cái họ nữa , họ đã nuôi lo cho con họ đến trưởng thành ( ng Âu Châu ở đây họ rất thương con , khác với cách thương con ở VN ,họ dạy cho con họ PHẢI biết tự lập , biết giúp đỡ/ trách nhiệm người chung quanh và bắt đầu từ trong gđ ) & có 1 đời sống riêng với nghề nghiệp và PHẢI trưởng thành và tự có trách nhiệm với cuộc sống cho mình và trách nhiệm với gđ( vợ và con ) của mình sau này, còn cha mẹ sau bao nhiêu năm làm việc,họ có tiền hưu &tiền để dành ect.. , họ khg bao giờ chờ đợi sự giúp đỡ của con cái ,họ khg bao giờ ca bài con cá sống vì nước như cha mẹ ở VN, nào là cha mẹ nuôi chúng mày lớn khôn ,các con phải trả lại công sinh dưỡng ,đôi khi quá đáng& tham lam , nhìn thấy nhiều gđ ở VN nuôi con giống như cho vay sinh lãi ( DĨ NHIÊN CÓ NHỮNG TRƯỜNG HỢP KHÁC ;NHỮNG GĐ CHA MẸ CHẮT CHIU TỪNG ĐỒNG NUÔI CON ;ĐÓ LÀ NHỮNG HÌNH ẢNH TÌNH THƯƠNG VÔ CÙNG ĐẸP & CAO QUÝ ;VÀ NHỮNG ĐỨA CON QUA TÌNH THƯƠNG ĐÓ SẼ QUAY LẠI VÀ BÙ ĐẮP CHO CHA MẸ VỚI TÌNH THƯƠNG THIÊNG LIÊNG MÀ NÓ ĐÃ NHẬN TÔI NGHĨ BẤT CỨ NGƯỜI CHA MẸ NÀO TRÊN THẾ GIỚI SẼ HẠNH PHÚC VÔ VÀN ; NHƯNG HÃY ĐỂ ĐÓ LÀ SỰ TỰ NGUYỆN VÀ LÀ SỰ CÓ THỂ ,VÌ ĐỨNG TRÊN PHƯƠNG DIỆN CỦA CHA MẸ NẾU GỌI LÀ THƯƠNG CON VÔ ĐIỀU KIỆN LÀ NHÌN THẤY CON MÌNH HẠNH PHÚC ;THEO TÔI ĐÓ MỚI GỌI LÀ SỰ HY SINH NƠI CHA MẸ ) etc .. . Ở đây khi sắp sửa về hưu, ( ở TS về hưu 65 t ) bắt đầu 60t là họ đã chuẩn bị cho cuộc sống về già của họ 1 cách rất thông minh như : ăn và mặc thì khg cần nhiều ,quan trọng là tâm khg vứơng bận nhiều chuyện của ng khác, chỉ lo sức khỏe nhất trí tuệ tỉnh táo / cơ thể khỏe mạnh để đi chơi ,trau chuốt quan hệ bạn bè ,với bạn đời ,đó cũng là lý do mà ng âu châu nồng ấm quan hệ vợ chồng mà ng VN vẩn thường trầm trồ tại sao ng âu châu già mà sao còn tình tứ vậy . Còn con cái thì tới phiên nó phải tự lo cho gd chúng nó , nó đến chơi mình cũng vui lắm ,nhưng nó về mình cũng rất cảm ơn , nếu nó kể về gđ nó thì mình nghe còn nó khg muốn kể thì mình cũng ok. ,đây khg phải là ích kỹ mà ở đây ng ta nói là Respekt trước Privatfair . tôi kể sơ sơ về cảnh sống ở đây thôi . Ng Âu châu họ cũng có những vấn đề của họ nhưng họ có đủ khg gian /thời gian để tự lo, họ khg thích quan tâm thêm vấn đề lung tung của con cái là vì thế. Ích kỹ 1 cách thông minh ,quay qua gd của mấy đứa con của họ , con cái cũng khg bao giờ thích &chấp nhận sự đi sâu vào quan hệ gđ riêng của họ .Chúng tôi cũng có con , chúng tôi sẽ rất vui vẽ mà chấp nhận có cuộc sống về già như những ngườiTS chung quanh ,nó có mặt negativ và mặt positiv ,quan trọng ta biết cân bằng để có hạnh phúc trong cuộc sống cho chính mình và cho những người chung quanh ta cũng được hanh phúc .Càng sống lâu ở đây thấu hiểu văn hóa của họ tôi lại thương yêu đất nước hiền hòa này .
    Hy vọng bài viết này của Việt Anh được thật nhiều người VN đọc qua , cảm nhận và là hành trang cho cuộc sống để có 1 bước thay đổi cho quan hệ xã hội cộng đồng trong gia đình ở VN .

    Số lượt thích

  2. Tôi biết người viết (dịch) bài này là con gái, haha. Đọc một chút thấy có lý càng đọc càng thấy sự nhấn mạnh của 1 cái gì đó vô lý.

    Số lượt thích

  3. Thói quen dân tộc phụ thuộc môi trường sống, xã hội, chính sách, thu nhập…. Đọc thì thích nhưng khi vào hoàn cảnh VN mới thấy không có ông bà giúp đỡ nó là thế nào….

    Số lượt thích

  4. Chung quy có nhiều yếu tố ảnh hưởng từ phong tục và văn hóa cũng như nếp quen sinh hoạt. Cho nên không thể phân biệt như vậy mà nó chỉ mang tính chất tham khảo tương đối. Cho dù có nhiều thế hệ trẻ ngày nay đọc bài viết này nhưng khi họ già đi, thì sẽ vẫn hành xử như vậy thôi. Bời nguyên nhân. 1 người mẹ dù ở bất kì đâu trên thế giới đều yêu thương con cái hết mực nhưng người châu Âu quan niệm đến năm 18 tuổi con cái phải tự lập hoàn toàn, để cho con mình quyết định không mấy khi can thiệp dù đứa con giàu lên hay nghèo đi. Tài sản có khi lúc nhắm mắt cũng có thể để lại hết cho động vật, hoặc tự bản thân mình tiêu xài, du lịch. Trong khi châu Á, tài sản chắt chiu một đời, không dám ăn không dám mặc để tiết kiệm lại, sau này để hết cho con cháu với suy nghĩ lo lắng tương lai cả cuộc đời của con cháu. 2 vì điều 1 nên bản thân người Âu tự tích lũy khoản cho riêng mình khi về già, phúc lợi xã hội đảm bảo nên ko cần dựa dẫm con cái, nhưng châu Á thường không đảm bảo được phúc lợi này. Chăm sóc sức khỏe cho người già cũng kém, tài sản để lại hết cho con cái qua việc đầu tư nhà cửa, đầu tư cho con cái học tập nên về già đành sống phụ thuộc vào con cháu. 3 người châu Âu thích cuộc sống tự do , cá nhân, vợ chồng cũng phải phân định rõ ràng kinh tế từng chút một, khi đảm bảo hoàn thành phần trách nhiệm của mình thì mạnh ai người nấy hưởng. Còn lối sống của người châu Á quây quần, xôm tụ nên mới có chuyện nhiều thế hệ trong một gia đình, dậy dỗ và giáo giục tiếp nối, tình cảm gắn bó, nên người Tây ít có cái j gọi là phong tục hoặc tập quán. Tình cảm giữa các thành viên trong gia đình cũng ở mức lãnh cảm hơn người châu Á. Con cái có thể đi hẳn đến một quốc gia nào đó định cư, chỉ thăm hỏi qua thư và gửi quà, lúc mất có lẽ cũng không bao giờ gặp lại. 4 người mẹ châu Á không hề coi trọng đồng tiền, bởi vì tất cả những gì họ dành được trong cuộc đời cũng là để cho con cái, của cho không bằng cách cho, sự hiếu thảo của con cái đôi khi cũng thể hiện bằng việc tặng quà cha mẹ, người già không vui vì món quà đó to hay nhỏ, vui vì con cháu nhớ đến và quan tâm mình , tiền là thể hiện cao nhất của vật chất nên người được tặng tiền sẽ cảm thấy con cháu quý trọng mình, dù sau đó, tiền đó lại được cất vào hộp và một ngày nào đó cũng để lại cho con cháu.5 vì tính quây quần cao, nên người mẹ Châu Á đặc biệt nhẫn lại và hi sinh cho con cái hơn người Âu, thế mới có chuyện lính Mỹ sang Việt Nam khâm phục nhất là người phụ nữ Việt, họ ngạc nhiên tại sao người phụ nữ Việt dành cả cuộc đời cho chồng con, chờ đợi kể cả khi người chồng, người con ấy đã hi sinh, trong khi vợ của đại đa số lính Mỹ đã đi cải giá hết rồi. 6 Nghiên cứu của khoa học cho thấy, đại đa số các phong tục tập quán, nét đẹp văn hóa được gìn giữ là thông qua người mẹ truyền lại cho con, giống như bản năng của giống cái là nuôi dậy con vậy. Điều này bị mất dần ở phương Tây vì họ ỷ lại vào giáo dục của trường lớp, và xã hội. Hay chính bản thân họ cũng không tiếp thu được nét văn hóa nào từ cha mẹ mình. Điều này là không tránh khỏi đối với những quốc gia đa sắc tộc và tính quốc tế cao. Tất nhiên trong cách nhìn nhận về châu Á không thể hoàn hảo khi còn nhiều thứ lạc hậu, cổ hủ và bảo thủ. Nhưng cũng có lắm vấn đề khi nhìn vào cách sống của châu Âu. Khó có thể mang lên bản cân mà so sánh.

    Liked by 1 person

Đã đóng bình luận.