ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH


Đây là một trong những bài thơ cảm động đến đau điếng về đất nước trong cơn thăng trầm chấn động. Bài thơ, được cho là của cô giáo viên tổ trưởng tổ chuyên văn Trường chuyên Hà Tĩnh, cô Trần Thị Lam. Có tin cô ấy đang bị nhà trường và địa phương làm khó về bài thơ trên. Không biết thực hư thế nào. Chỉ muốn tặng cô ấy một đóa hoa thật to và nghiêng mình cảm ơn cô ấy. Cám ơn cả những người khác đã cùng lên tiếng và nhận biết được đất nước mình “ngộ” đến đâu.

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

Trần Thị Lam

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn

Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm

Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh

Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ

Những dự án và tượng đài nghìn tỉ

Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh

Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc

Rừng đã hết và biển thì đang chết

Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh

Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại

Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải

Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh

Anh không biết em làm sao biết được

Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước

Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

3 thoughts on “ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

  1. Thật mừng khi doc bài tho của cô giáo Hà Tĩnh. Nó cho tôi hy vọng tầng lớp trí thức trẻ đang dan nhận thức duoc hiện trạng dat nước . Có nhận thức đúng sẽ có hành động đúng .

    Like

  2. “Đất nước mình ngộ quá phải không anh…”
    Đọc xong rồi nghe vọng tiếng chuông ngân
    Mắt rưng rưng mà dạ thấy vui mừng…
    Tự hào thay người con Hà Tĩnh
    Đất anh hùng… nuôi những anh hùng…

    Like

Đã đóng bình luận.