Trào nước mắt bài thơ “Lời nhắn từ biển sâu”

Bài thơ là lời của người con, người chồng, người cha… vừa nằm xuống dưới đáy sâu biển khơi nhắn nhủ với mẹ già, vợ hiền và con thơ của họ. Nhân vật “tôi” trong bài thơ không rõ ràng hình bóng, không tên, không tuổi… nhưng đọc lại ai cũng hiểu đó là người lính Phòng không – Không quân vừa nằm xuống trong vụ máy bay rơi.

Những ngày qua, triệu triệu người dân Việt như hướng mọi nghĩ suy về biển, nơi có chiếc máy bay Su-30MK2 và CASA 212 lâm nạn. Và nỗi buồn thương đã vỡ oà, khi cuối cùng điều kỳ diệu đã không xảy ra. Thượng tá Trần Quang Khải trong vụ rơi máy bay Su-30MK2 đã hy sinh trên biển. Còn lại, 9 chiến sĩ của máy bay CASA 212 đang bị mất liên lạc mấy ngày qua vẫn chưa có manh mối. Cả Việt Nam vẫn đang nín thở và mẹ già, vợ hiền, con thơ… của các chiến sĩ vẫn đang ngày đêm sống trong đợi chờ, khắc khoải.


Lễ khâm liệm Thượng tá Trần Quang Khải tại cầu cảng Hải đội 2 (Cửa Hội, Cửa Lò, Nghệ An) ngày 18/6. (Ảnh: Nguyễn Duy)

Cũng trong những ngày qua, trên các trang cá nhân và mạng xã hội, cư dân mạng đã có hàng nghìn lời thiết tha kêu các anh trở về đất mẹ và rất nhiều bài thơ đầy xúc động ra đời.

Trong số những bài thơ đang được dân mạng lan truyền với tốc độ chóng mặt vì sự xúc cảm của bài thơ đã chạm đến tâm khảm của những người dân đất Việt có bài thơ của tác giả Chiến Văn. Tác giả Chiến Văn (tên thật Nguyễn Văn Chiến) hiện đang công tác tại Bộ Quốc phòng. Và bài thơ của anh được chia sẻ trên mạng xã hội không được đặt tên.

Bài thơ là lời của người con, người chồng, người cha… vừa nằm xuống dưới đáy sâu biển khơi nhắn nhủ với mẹ già, vợ hiền và con thơ của họ. Nhân vật “tôi” trong bài thơ không rõ ràng hình bóng, không tên, không tuổi… nhưng đọc lại ai cũng hiểu đó là người lính Phòng không – Không quân vừa nằm xuống trong vụ máy bay rơi. Những lời thơ đầy tính tự sự, mộc mạc và gần gũi. Nó tựa như một cuộc trò chuyện ngắn ngủi của người đi xa với người ở lại nhưng ẩn đằng sau đó là một sự mất mát lớn lao. Mỗi lời thơ như cứa vào tâm can những người đang sống một sự xót xa đến quặn lòng.

Tác giả Chiến Văn cho biết, những ngày qua, anh cũng như bao người lính trong quân ngũ và bao người dân Việt Nam luôn thấp thỏm đợi chờ những điều kỳ diệu trong vụ tai nạn máy bay ở biển Đông. Nhưng cuối cùng, điều kỳ diệu ấy đã không xảy ra, Thượng tá Trần Quang Khải đã hy sinh lặng thầm trên biển. Anh cũng là một người lính nên khi nghe tin buồn ấy, anh đã không thể cầm nổi lòng mình.

“Tôi sáng tác bài thơ cũng vì tôi là một người lính, mà người lính thì có thể hi sinh bất cứ lúc nào. Vì vậy, tôi thực sự đồng cảm với những đồng đội của mình. Tôi buồn thương cho họ. Nhưng tôi cũng muốn qua sự hi sinh ấy để động viên mọi người hãy luôn tin ở những người lính. Hãy chia sẻ với họ, với những gian nan, thiệt thòi của họ. Chia sẻ, đồng cảm với cả những người thân của họ nữa. Dù khi đau đớn nhất, mọi người hãy luôn bình tâm, cùng nhau vượt qua”, tác giả Chiến Văn nói.

Tác giả Nguyễn Chiến Văn trong lần ra thăm đảo Trường Sa năm 2008

Tác giả cho biết thêm, anh nảy ra ý thơ khi trên đường về quê. Vừa đi vừa nghĩ và nước mắt cứ chảy ròng khi nghĩ đến người đồng đội vừa ngã xuống. Xuống khỏi xe anh cầm điện thoại và viết liền một mạch bài thơ.

“Cứ làm xong một khổ thơ, nước mắt lại chảy ra và tôi không dám đọc lại những gì tôi đã viết. Tôi chỉ sửa lại đúng một chữ khi có một chị và 1một em góp ý. Khi đưa lên trang cá nhân mọi người vào chia sẻ rất nhiều nhưng tôi không dám trả lời, vì sợ trả lời lại xúc động. Tôi làm thơ bằng cảm xúc nên cũng không quen đặt tiêu đề, cứ nghĩ gì là viết ra”.

Tuy nhiên, tác giả Chiến Văn có gợi ý cho người viết, nếu có nói về bài thơ, có thể gọi bài thơ ấy là “Lời nhắn từ biển sâu”.

Chúng tôi xin đăng nguyên văn bài thơ “Lời nhắn từ biển sâu” của tác giả Nguyễn Văn Chiến:

“Khuya rồi


Sao mẹ còn chưa ngủ?
Đừng chờ con nữa


Con không về đâu


Mẹ ơi!


Con ở đây có đồng đội rồi


Biển mùa này cũng ấm
Dưới đáy đại dương sâu thẳm


Con chỉ mong mẹ bớt buồn đau.


Con biết, mẹ sẽ chẳng trách con đâu


Tội bất hiếu bỏ cha mẹ già đi trước


Lá vàng xin đừng thêm gầy guộc


Dưới đáy sâu lá xanh lại đau hơn.
Cha mẹ sinh ra con


Nhưng thân thể con lại thuộc về nơi khác


Đời binh nghiệp có sá chi tên bay đạn lạc


Con có ngã xuống đâu cũng vì ước mong đất nước thanh bình.


Kìa em
Ngủ đi chứ vợ ngoan của anh


Bát cơm kia sao em bớt lại?


Từ lần này anh ra đi mãi mãi


Mỗi lần bưng mâm ra


Em đừng cố ngồi chờ.


Đừng chong mắt đợi anh cả những lúc đang mơ
Khi con nhìn


em hãy cố giấu mặt đi chỗ khác.


Em có nhớ lần đầu ta gặp


Anh từng nói vui


Phi công các anh là những “người trời”.
Hãy chăm sóc bố mẹ và dạy con nên người em nhé






Dân trí

2 thoughts on “Trào nước mắt bài thơ “Lời nhắn từ biển sâu”

  1. DÂN ĐỌC XONG: XÚC ĐỘNG VÀ CẢM PHỤC,
    CÒN CÁC VỊ LÃNH ĐẠO CAO CẤP, CÁC VỊ TÍNH SAO KHI CÁC PHI CÔNG DÀY DẠN KINH NGHIỆM, GIỎI SỬ DỤNG MÁY BAY MỚI CỦA NGA LẠI BỊ RƠI ? SỰ MẤT MÁT QUÁ LỚN CỦA DÂN VÀ CỦA TỔ QUỐC…

    Like

  2. Thanks Vào 19-06-2016 21:15, Việt Anh đã viết:

    > thanhnientudo posted: “Bài thơ là lời của người con, người chồng, người > cha… vừa nằm xuống dưới đáy sâu biển khơi nhắn nhủ với mẹ già, vợ hiền và > con thơ của họ. Nhân vật “tôi” trong bài thơ không rõ ràng hình bóng, không > tên, không tuổi… nhưng đọc lại ai cũng hiểu đó là người ” >

    Like

Bình luận đã bị đóng.