Valentine, ngày dành cho người cô đơn!

20140213-232002.jpg

*Photo: Ibai Acevedo

Nghe thì có vẻ lạ, ai chả biết Valentine là lễ tình nhân, nói thế chả khác nào phủ nhận tất cả các khái niệm mà chúng ta biết về ngày lễ này. Nhưng sẽ không lạ lắm đâu ạ, nếu các bạn đọc bài này.

Thiết nghĩ các cặp tình nhân có lẽ không cần lắm ngày này đâu. Một khi đã yêu nhau thì ngày nào chẳng là lễ tình nhân, lúc nào mà không có lý do để tặng quà cho nhau, lúc nào mà không có lý do để cùng nhau đi chơi hoặc hôn nhau cơ chứ. Rằm tháng bảy, trung thu, một tháng sáu, hai tháng chín,.. Ngày nào mà chả là lễ tình nhân theo cách mà các bạn ấy thể hiện.

Cũng như cho dù đất nước chúng ta đã hòa bình vài chục năm nhưng chỉ khi đến lễ quốc khánh cả nước mới sôi sục, tự hào và bàn luận thật nhiều về sự tự do. Tình yêu cũng thế, đôi lứa đã yêu nhau thì Lễ tình nhân như này cũng như một ngày để họ cảm nhận sâu sắc hơn rằng họ đang có nhau, rằng hơn tất cả những người cô đơn trên thế giới này, họ đang yêu và được yêu. Chỉ thế thôi, cho dù ai có quan trọng hóa thế nào đi chăng nữa thì valentine đối với những người đang yêu nhau, thật ra cũng bình thường thôi.

Những người cần chú ý, cần quan tâm, những người có cảm xúc phức tạp nhất trong những ngày này, lạ thay, lại chính là những người cô đơn.

Này nhé, cái sự cô đơn thực chất nó đã đau khổ lắm rồi, thế mà những ngày này lúc nào cũng thấy những thứ liên quan đến tình yêu, nào là viết status, nào là quảng cáo, nào là các trang báo. Ai ai cũng nói về tình yêu, đâu đâu cũng có tình yêu, nó chẳng khác nào một người đang bị đói mà xung quanh ai cũng ăn uống no sai rồi còn bàn luận về thức ăn trước mặt mình nữa. Rồi những người cô đơn ấy lúc nào cũng hô hào về sự tự do vĩ đại của mình thì trong những ngày này bỗng dưng thấy trống trãi lạ thường, cô đơn lạ thường.

Cái kiểu mà Valentine nằm nhà lướt facebook hoàn toàn không dễ chịu chút nào. Điều ấy lại nảy sinh một vấn đề nữa là những người cô đơn bỗng dưng thèm yêu lạ lùng, và nếu không may sự vội vàng sẽ khiến họ phải chấp nhận những mối tình mà sau này có khi phải ngậm ngùi. Ngày Valentine, những người yêu nhau thì sẽ vẫn cứ yêu nhau, vẫn cứ cười với nhau, vẫn sẽ nắm tay nhau, vẫn sẽ đi chơi cùng nhau như hàng triệu ngày trước đó, nhưng những người cô đơn thì sẽ cô đơn nhiều hơn, buồn nhiều hơn, trống trãi nhiều hơn.

Thấy chưa, những đôi tình nhân vào ngày này có gì khác đâu, chỉ những người cô đơn tâm hồn mới bị xáo trộn có khi nó còn kéo theo sự xáo trộn trong cuộc sống nữa ấy chứ!

Ngày này còn dành cho một loại người nữa, cũng là cô đơn nhưng chính xác phải dùng từ này cho họ “những người sắp hết cô đơn hoặc chuẩn bị tan nát trái tim”. Valentine, một đòn bẩy tuyệt vời để những thứ tình cảm nhỏ nhen được dịp bay cao, một cơ hội tuyệt vời để bày tỏ tình cảm. Thế là thế giới sẽ được dịp chứng kiến những cặp đôi mới, hoặc bi kịch là chứng kiến những chàng trai đang cầm bó hoa nhưng nước mắt lưng tròng và tay thì đang bóp chặt lồng ngực, ai mà biết được! Dù là thiên đường hay địa ngục thì ngày này cũng là một cột mốc quan trọng trong đời họ!

Bạn có phải là người đang cô đơn? Tôi tin phải, bởi chỉ có cô đơn hôm nay bạn mới ngồi nhà và đọc những dòng này thôi. Nhưng đó không hẳn là một bi kịch đâu. Tôi xin nhắc lại một câu nói của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh:

“Tâm hồn chúng ta được sinh ra là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ một tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi ngọn gió mùa hè thổi qua.”

Hay một câu chuyện khác rất nổi tiếng, câu chuyện “Cô Bé Lọ Lem” ấy. Nhưng đừng hiểu nhầm, tôi không muốn nói về cô bé lọ lem hay chàng hoàng tử đâu, cả thế giới đã nói quá nhiều về họ rồi. Tôi muốn nói đến một biểu tượng ý nghĩa trong truyện mà ít ai nói tới, đó là đôi giày. Đặt một giả thiết như này, rằng không có chuyện đôi giày có thể tự giãn nở, và rằng thật ra bà mẹ của ghẻ của cô bé lọ lem cũng thử vừa chiếc giày mà hoàng tử nhặt được, thế hoàng tử làm sao tìm được lọ lem?

Dễ thôi, chỉ cần hỏi những người thử vừa một câu: “Thế chiếc giày còn lại đâu?” Không có đôi giày nào tồn tại một mình, cũng như chúng ta, không ai tồn tại một mình, vấn đề là bao giờ tìm thấy nhau? Vấn đề là “chiếc giày còn lại ở đâu”? Nó tìm ta hoặc ta tìm nó, tất cả chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Như cái tựa đề, hôm nay là ngày dành cho những người cô đơn nên tôi xin chúc cho các bạn đang cô đơn sớm tìm được một nửa của mình, đâu đó xung quanh thôi …

David Bectam

Theo : Triết Học Đường Phố .
-http://www.triethocduongpho.com/2014/02/13/valentine-ngay-danh-cho-nguoi-co-don

One thought on “Valentine, ngày dành cho người cô đơn!

Đã đóng bình luận.