Bài học từ ‘hiện tượng Nguyễn Bá Thanh’

Người tán dương ông tài giỏi, xuất chúng, kẻ lại dè bửu chê bai ông chuyên chế, độc tài, nhưng tựu chung, bất cứ người dân nào của Đà Nẵng cũng phải tâm phục, khẩu phục mà công nhận: những gì ông Thanh làm được cho cái thành phố miền Trung này, để nơi đây trở thành “thành phố đáng sống” thì không cần bàn cãi.

IMG_8122
Người dân “khoái” ông Nguyễn Bá Thanh không chỉ bởi phong cách nói và làm cuốn hút, hết sức cụ thể và thiết thực, thậm chí thẳng đến mức nhiều khi làm cấp dưới toát mồ hôi…

Cũng đúng thôi, bởi những điều ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng vừa được Bộ Chính trị phân công làm Trưởng Ban Nội chính T.Ư, nói ra đều giống như mệnh lệnh, nhưng lại gần gũi và thiết thực với đời sống mỗi người dân, là động lực để biến nơi đây trở thành “Thành phố đáng sống nhất Việt Nam”.

Đã thành thông lệ, cứ mỗi khi ông Thanh đăng đàn nói chuyện hay tới mỗi kỳ đại hội HĐND thành phố sắp diễn ra, đa phần người dân Đà Nẵng đều có chung tâm trạng háo hức chờ đợi.

Người ta chờ không phải bởi có quá nhiều điều bức xúc cần phải giải quyết, người ta đợi không phải có quá nhiều điều trong cuộc sống cần phải đổi thay. Cái mà người dân chờ đợi ở đây chính là để nghe ông Bí thư sẽ nói gì, vì mỗi lời ông nói trước bàn dân thiên hạ đều gắn với những quyết sách quan trọng của thành phố, ảnh hưởng thiết thực đến cuộc sống người dân và làm cuộc sống của họ ngày một tốt lên

Nhiều năm qua trên báo chí, ông Nguyễn Bá Thanh – Bí thư của Đà Nẵng – là nhân vật có sức thu hút người đọc cả nước. Nhiều người gọi là “Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh”.

IMG_8123Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh nói lên điều gì? Vì sao ông được dư luận cả nước đặc biệt hoan nghênh?

Một là ông thể hiện rõ một cán bộ chống quan liêu, luôn luôn đi sát cuộc sống, nhận rõ sự thật, nói đúng sự thật. Ông chưa bao giờ tỏ ra là người giỏi lý luận. Sức thuyết phục lớn nhất của ông không phải là lý luận mà là sự thật. Ông hỏi ông giám đốc Sở TNMT: “Anh có biết trong nội thành còn có khu dân cư nào không có thùng đựng rác và họ đã xử lý rác như thế nào?”.

Ông giám đốc lúng túng mãi không đáp được. Ông Thanh nói: “Sau cuộc họp này anh nên chịu khó đến khu dân cư Mân Thái (huyện Sơn Trà) để biết về tình trạng này và mau chóng giải quyết cho bà con”.

Khi ông giám đốc Sở GDĐT viện dẫn Thông tư 17 của Bộ GDĐT để trả lời khó khăn trong việc xử lý dạy thêm, ông Thanh nói “Anh không phải bộ trưởng. Vấn đề của anh là trả lời câu hỏi của Đà Nẵng. Thành phố có hay không có chuyện các giáo viên tiểu học lên lớp dạy chính khóa, nhưng không chịu truyền đạt hết kiến thức cho các cháu mà để dành cho dạy thêm”.

Hai là ông khuyến khích sự công khai minh bạch trong mọi việc không sợ vì thế mà mất uy tín của mình cũng như của cấp ủy, ủy ban. Qua chất vấn về tình trạng mãi lộ của CSGT chưa ngăn chặn được, ông đề nghị lắp đặt camera giám sát các mối đường để loại bỏ ngay CSGT nào chặn xe giữa đường.

Về tình trạng các ngân hàng làm khó doanh nghiệp đòi lãi suất trên 15%, ông yêu cầu ông GĐ ngân hàng TP.Đà Nẵng ngay buổi chiều phiên họp công bố 10 ngân hàng còn thu lãi suất trên 15%.

Về tình trạng không ngăn chặn nổi tình trạng lấn chiếm lòng lề đường, ông kết luận: “Công khai tên các chủ tịch phường còn để lấn chiếm lòng lề đường, lần đầu kỷ luật cảnh cáo, nếu để tái phạm sẽ bị cách chức ngay”.

Ba là tôn trọng luật pháp, đồng thời đòi hỏi luật pháp phải đi sát cuộc sống đáp ứng đúng yêu cầu của cuộc sống, phục vụ lợi ích lâu dài của số đông người dân. Lâu nay Đà Nẵng có ý kiến khác về quy định nhập cư, theo quan điểm của ông Thanh và được HĐND TP.Đà Nẵng đồng tình thì phải giải quyết việc nhập cư sát thực tế. Chính sách đặt ra không phải để nói cho êm tai mà phải thực hiện được, đi dần từ thấp lên cao không vấp váp.

Trong việc ngăn chặn tình trạng dạy thêm ở cấp tiểu học, ông Thanh đề nghị nếu thông tư của Bộ GDĐT không đủ thì HĐND TP.Đà Nẵng nên có quyết định của mình bổ sung những chỗ còn kẽ hở.

Ông còn đòi hỏi chính quyền phải bình đẳng với doanh nghiệp và người dân, khi kết luận vụ thành phố không giao đất cho Công ty Khải Hoàn Nguyên, ông nói: “Nếu tháng 12 mà chính quyền Đà Nẵng không giao đất thì Công ty Khải Hoàn Nguyên nên kiện ra tòa”.

Làm sao để những bài học từ ông Nguyễn Bá Thanh có thể nhân ra cả nước? Đó là mong mỏi của nhân dân đối với những người lãnh đạo.

IMG_8121
Chỉ Đà Nẵng mới có

Có lẽ chưa ở đâu trên đất nước này mà cái chức Chủ tịch của một thành phố trực thuộc TƯ lại được bình chọn một cách công khai trước bàn dân thiên hạ như ở Đà Nẵng.

Trong buổi nói chuyện với gần 4500 cán bộ công chức ở Đà Nẵng và được truyền hình trực tiếp trên sóng truyền hình, ông Thanh công khai giải thích tại sao Thường vụ thành ủy lại bầu ông này, mà không bầu ông kia vào chức Chủ tịch thành phố Đà Nẵng.
Ông cũng nêu đích danh 3 ứng viên được chọn và phân tích mặt mạnh, điểm yếu của từng ứng viên khi được bầu vào chức danh đó.

Cũng nhân cơ hội này, ông Thanh yêu cầu mọi cán bộ phải làm trước khi nói và tuyệt đối không được sách nhiễu, vòi tiền người dân hay doanh nghiệp.
Ông Thanh yêu cầu: “các đồng chí đừng biến mình thành những con thú trong rạp xiếc, cứ thấy cho ăn thì mới làm mà hãy làm trước đi, và nếu làm tốt thì người dân cũng sẽ không quên ơn đâu”.

Ông Thanh cũng khẳng định, việc thăng quan tiến chức ở Đà Nẵng tuyệt nhiên không có chuyện chạy vạy, mất tiền mà do năng lực thực tế. Bất cứ ai phát hiện việc chạy chức, quyền báo cho lãnh đạo thành phố sẽ điều tra và nếu có thật sẽ cách chức ngay lập tức.

Ông Thanh còn an ủi những cán bộ giỏi, cán bộ có tâm huyết: “nếu vì một lý do gì đó mà những người giỏi, có năng lực và tâm huyết chưa được đến đáp đúng mức, chưa được đề bạt một cách công bằng thì hãy kiên nhẫn chờ đợi, một ngày nào đó sẽ được thăng quan tiến chức xứng đáng, thành phố luôn dõi theo những người này và chắc chắn không để rơi họ”.

Một việc mà không chỉ người dân Đà Nẵng mà trên cả nước đều rất đồng tình đó là quyết định hỗ trợ mỗi chiến sĩ CSGT 5 triệu đồng/tháng. Giải thích về điều này, lãnh đạo Đà Nẵng cho rằng, việc hỗ trợ nhằm giảm bớt những khó khăn về đời sống kinh tế cho các cán bộ chiến sĩ để họ yên tâm công tác, tránh mọi cám dỗ, tiêu cực.

Tuy nhiên, đổi lại tất cả CSGT đều phải tuyệt đối không được nhận tiền của các chủ phương tiện với bất cứ hình thức nào và với giá trị bao nhiêu, nếu bị phát hiện sẽ tước quân tịch và cho nghỉ việc ngay lập tức.

Chính vì lẽ đó nên nếu bất cứ ai, chức vụ nào mà vi phạm luật lệ giao thông tại địa bàn thành phố Đà Nẵng đều mau chóng chấp hành phạt mà không hề kêu ca hay xin xỏ, bởi họ thừa biết rằng nếu kêu ca hay nhờ vả cũng không có ai dám tha. Không những vậy, bất cứ ai dù ở chức vụ gì mà xin xỏ cho người vi phạm giao thông nếu phát hiện cũng sẽ bị kỷ luật.

Tôi có một anh bạn từ Hà Nội vào Đà Nẵng mua đất, do việc mua bán đến gần 12 giờ trưa mới hoàn tất nhưng vẫn thiếu một khâu quan trọng là công chứng giấy tờ. Trong khi đó, do chủ quan nên anh bạn tôi đặt vé máy bay để 2h chiều ngày hôm đó bay ngay ra Hà Nội.

Sau một hồi lưỡng lự, anh bạn tôi vẫn quyết định ra phòng công chứng nhưng trong lòng tự nhủ sẽ khó mà làm được vì lúc đó đã hết giờ làm việc, nếu để đến chiều chắc chắn sẽ trễ chuyến bay.
Tuy nhiên, khi đến nơi và được nghe trình bày, cô nhân viên phòng công chứng rất vui vẻ nhận lời giúp. Sau khi mọi việc hoàn tất, với tâm trạng hết sức cảm kích, anh bạn tôi chân thành lấy ra chiếc phong bì, trong đó có vài trăm ngàn nói lời cảm ơn và biếu cô nhân viên một chút gọi là bồi dưỡng làm việc ngoài giờ.

Nhưng kỳ thay, cái việc mà anh bạn tôi cho rằng rất hợp lý và chắc chắn sẽ xảy ra đó đã không diễn ra. Cô gái kia kiên quyết từ chối chiếc phong bì và mỉm cười nói rằng đó chỉ là bổn phận và cô ta cũng chẳng mất gì khi làm việc đó cả.

Thế là kể từ đó đến nay đã gần 2 năm trôi qua, mỗi khi “trà dư tửu hậu” hay có ai đó nhắc đến Đà Nẵng, anh bạn tôi đều kể lại câu chuyện này với một vẻ hết sức ngưỡng mộ và hào hứng.

Chúng tôi, những người làm trong nghề đều hiểu rằng, nếu ở một xã hội khác, một quốc gia nào đó trên thế giới này thì đây có lẽ chỉ là “ba cái chuyện lẻ tẻ” và không có gì đáng phải bàn, nhưng sao ở Việt Nam nó lại trở thành chuyện “hiếm như sao buổi sáng”.

Và chắc chắn không có bất cứ một phương tiện truyền thông nào lại tuyên truyền tốt hơn cái cách truyền miệng để đến bây giờ Đà Nẵng được nhiều người mến yêu như thế

Không chỉ đưa ra những quy định hay chế tài hợp lý mà những chính sách của Đà Nẵng còn rất có tình. Do thời gian gần đây, mật độ xe cộ bắt đầu khá đông nên Đà Nẵng đã chọn một số tuyến làm đường một chiều. Vài ngày đầu, do thói quen nên khá nhiều người dân và du khách ngoại tỉnh vẫn vi phạm và đi vào đường ngược chiều và bị phạt.
Biết được điều này, đích thân ông Trần Văn Minh khi đó còn là Chủ tịch UBND thành phố đã ra “chỉ dụ” cho lực lượng công an và dân phòng: “tuyệt đối không được phạt người dân hay xe ngoại tỉnh khi họ đi vào đường ngược chiều, chúng ta phải cắm biển cấm và chỉ dừng xe để nhắc nhở người vi phạm trong 2 tháng đầu tiên.

Trong thời gian đó, tôi cũng yêu cầu các phương tiện thông tin đại chúng phải liên tục đăng tải để người dân biết các đường ngược chiều để họ có ý thức và tránh đi vào, sau 2 tháng triển khai nhắc nhở nếu ai vi phạm thì mới được phạt.

Còn với xe ngoại tỉnh, chúng ta chỉ dùng xe để nhắc nhở thôi vì họ đâu có phải người dân ở đây mà biết đường cấm. Tôi tin là nếu biết chắc chắn không ai dám đi vào. Họ có yêu thì mới đến với Đà Nẵng, nếu vì vô tình mà ta cứ phạt thì sẽ để lại hình ảnh xấu cho du khách”.

Nhờ những chính sách kiểu như vậy mà đến nay người dân Đà Nẵng chấp hành rất nghiêm chỉnh luật lệ giao thông, trong khi du khách không hề có cảm giác lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, đề phòng bị “vặt” khi vô tình vi phạm giao thông như các thành phố lớn khác.

Đối với vấn đề giải quyết chỗ ở cho đối tượng thu nhập thấp, có lẽ không đâu trên cả nước có giá rẻ như vậy. Chỉ cần tối thiểu hơn 200 triệu một chút là có thể mua được một căn hộ khá gần trung tâm thành phố với diện tích 50m2 có thang máy lịch sự, vườn hoa và chỗ sinh hoạt công cộng.
Không chỉ giá rẻ, điều kiện sinh hoạt tốt, gần trung tâm mà nhà thu nhập thấp ở Đà Nẵng mua cũng khá dễ dàng, ngay cả những vợ chồng công chức làm ở ngân hàng cũng rất dễ được xét duyệt.
Sự dễ dàng này bắt nguồn từ việc trong nững năm qua Đà Nẵng đã dành rất nhiều sự quan tâm cho nhũng đối tượng chính sách, người nghèo nên sự cấp thiết về nhà ở không còn nhiều, mặc dù trong những năm qua, Đà Nẵng luôn là thành phố có số lượng người ngoại tỉnh định cư nhiều nhất.

Nếu chỉ nói những việc lớn, vĩ mô hay cái hay, đẹp thì thật là thiếu sót bởi cuộc sống chung quanh ta đôi khi có những cái tầm thường nhưng lại tạo nên một cái đẹp, cái văn minh làm cho cuộc sống thêm phần thi vị.

Một trong những cái nhỏ đó vẫn đang hiện hữu trong cuộc sống thường ngày tại Đà Nẵng. Một câu chuyện nhỏ tưởng như “chuyện lạ có thật” là cái nhà vệ sinh công cộng ở bến xe khách liên tỉnh Đà Nẵng.

Tại đây, bất cứ ai “buồn cái sự đời” đều được nhà vệ sinh công cộng đón tiếp miễn phí. Tuy nhiên, điều đặc biệt mà chắc chắn chưa ở đâu trên đất nước Việt Nam này, thậm chí là ở trên toàn thế giới có được, là bất cứ ai vào đây cũng phải để giày dép ở ngoài, sau đó thay dép khác mới được vào.
Chưa ai có thể khẳng định việc bỏ giày dép ở ngoài là hay hay dở, nhưng một sự thật mà ai cũng có thể hiểu được, đó là nhà vệ sinh ở đây chắc chắn phải rất sạch sẽ thì người ta mới làm được cái điều lạ lùng đó.

Lại bàn về chuyện tuân thủ quy định, luật pháp tại Đà Nẵng. Hình như người dân ở đây rất “ngại” đụng chạm đến pháp luật, họ tuân thủ một cách tự nguyện và vui vẻ.

Một chuyện rõ nhất đó là việc thu tiền tại các nơi công cộng hay bãi biển. Ở bất cứ chùa chiền nào, dù ngày rằm, mùng một hay những lúc cao điểm, giá trông giữ xe vẫn luôn như vậy, giá cho mỗi xe máy vẫn là 2000 đồng. Thậm chí, ở một ngôi chùa rất nổi tiếng là chùa Linh ứng, các phật tử hay du khách đến thắp hương còn tự tâm muốn bỏ bao nhiêu cũng được.

Một chuyện mà đã rất nổi tiếng cho Đà Nẵng là thu phí trông xe, tắm biển. Mặc dù giữa những ngày hè nóng nực 39, 40 độ, người dân Đà Nẵng cũng như du khách kéo đến các bài biển đông ngẹt, giá gửi một xe máy và hai người tắm tráng cũng chỉ mất 4000 đồng, cái giá mà rất nhiều người Hà Nội vào đây phải sửng sốt vì quá rẻ.

Đã có lần tôi thử hỏi một người trông xe tại sao không tăng giá lên một chút khi khách đông, câu trả lời chỉ đơn giản là không được, nếu thành phố mà biết thì chỉ còn cách giải nghệ mà thôi.

Phải chăng sự kiên quyết của các cấp chính quyền Đà Nẵng là rất tốt để ai cũng phải tự giác chấp hành. Nói đến vấn đề này, tôi lại chạnh lòng khi nghĩ đến Hà Nội với vô số việc tăng giá vô tội vạ mà người dân phải cam chịu mà không biết kêu ai, bởi ngay chính cả Giám đốc Công an thành phố cũng từng là nạn nhân.

Nhiều người ở địa phương khác có dịp ghé Đà Nẵng rất ‘nể’ ông Thanh bởi ở đây hầu như không có cảnh giữa đường chỉ vì một va chạm nhỏ mà giành giật đâm chém.

Không có chuyện lợi dụng sự khó khăn của người khác mà bắt chẹt, chèn ép. Không chỉ có thế, người dân ở đây còn được sống trong một môi trường sống hết sức lành mạnh, không có chuyện ra đường hễ một tý là sừng sộ đâm chém một cuộc sống có cạnh tranh nhưng không hề xô bồ bon chen, một đô thị lớn đang phát triển rất nhanh mà từ không khí, điều kiện sống rất tốt.

Để kết thúc bài viết này, tôi xin khẳng định, trên đây chỉ là một số nhỏ những cái bề nổi mà tôi cũng như nhiều người từng nhìn và nghe thấy. Chắc chắn đằng sau cái hay, đẹp đó sẽ có cả những điều dở, những điều còn chưa tốt. Nhưng tôi tin rằng, cái dở, cái không hay đó chỉ là cá biệt và chiếm tỷ lệ rất nhỏ.

Một thành phố mà cái hay thấy nhiều, cái dở rất hiếm gặp, chắc chắn nơi đó phải là đô thị được quản trị tốt, bởi nếu không phải vậy tại sao người dân Đà Nẵng lại rất yêu, khách du lịch lại rất thích khi đến với thành phố biển miền Trung đầy thơ mộng này.

Theo LAO ĐỘNG ONLINE

Posted by Việt Anh
http://thanhnientudo.com

Bài Viết liên quan :

‘Người Đà Nẵng ghi công ông Bá Thanh’

“Anh ra làm thủ tướng thì ra, phó làm gì”

Nguyễn Bá Thanh, cốt cách và số phận

Câu chuyện chấn động của ông Nguyễn Bá Thanh 10 năm trước

Nguyễn Bá Thanh: Chân dung một lãnh đạo “khổ” nhất và “sướng” nhất

Những câu nói găm vào lòng dân của ông Nguyễn Bá Thanh

Cả nước cần học tập ý thức giao thông của người Đà Nẵng