Khi nào là lúc thích hợp để làm việc thiện? Lời cảnh tỉnh của lão thiền sư

  
Trước khi lâm chung, tiểu đồ đệ nhìn thấy dòng chữ mà sư phụ đã nhắn nhủ lại cho mình trước khi viên tịch mà hối hận mãi không nguôi. Lúc này ông mới biết được rằng, những việc mình làm trong đời đều trở nên vô ích. Hãy cùng đọc câu chuyện để không phải hối hận mãi như vị tiểu đồ đệ này nhé!

Một lần vị lão thiền sư dẫn theo một tiểu đồ đệ đi hoá duyên ở một vùng nọ. Trên đường, hai thầy trò họ gặp một bà lão ăn mày tàn tật, vị lão thiền sư nói với tiểu đồ đệ: “Con hãy lấy chút lương khô và số ngân lượng còn lại cho bà lão kia đi!”

Tiểu đồ đệ nghe xong, trong lòng cảm thấy không thoải mái, không tình nguyện nhưng vẫn miễn cưỡng làm theo lời lão thiền sư.

Lão thiền sư thấy vậy liền nói: “Sinh tử và công đức chỉ ở một niệm. Chỗ ngân lượng và lương khô này đối với chúng ta mà nói thì chẳng qua cũng chỉ là tạm thời duy trì cuộc sống mà thôi. Nhưng đối với thí chủ đây thì lại là vật cứu mạng đấy.” 

Tiểu đồ đệ nghe xong, có điều hiểu có điều chưa hiểu liền nói: “Sư phụ dạy bảo, con xin khắc sâu trong tâm khảm. Đợi đến lúc con tích được nhiều tài vật cho nhà chùa rồi, con nhất định sẽ cứu giúp những người dân nghèo khổ.”

Lão thiền sư nghe xong, không nói gì chỉ lắc đầu và thở một hơi dài…

Mấy năm sau, lão thiền sư viên tịch ra đi. Trước lúc viên tịch ông để lại cho tiểu đồ đệ một bản kinh thư, mấp máy bờ môi mà không nói được ra hết những lời cuối cùng.

Tiểu đồ đệ sau này trông nom ngôi chùa và không ngừng quyên góp được nhiều tiền của. Từ một ngôi chùa nhỏ cũ nát, tiểu đồ đệ đã xây dựng thành một ngôi chùa rộng rãi, khang trang. Tiểu đồ đệ nghĩ thầm: “Sau khi việc xây dựng hoàn tất, mình nhất định sẽ nghe theo lời dạy bảo của sư phụ đi cứu tế những người dân nghèo.”

Nhưng sau khi ngôi chùa được xây dựng khang trang và quy mô xong, tiểu đồ đệ lại nghĩ: “Đợi đến khi ngôi chùa được mở rộng hơn nữa một chút, mình sẽ đi cứu tế làm việc thiện cũng không muộn!”

Thời gian thấm thoắt trôi qua, đến năm tiểu đồ đệ khi xưa đã trở thành một vị lão thiền sư 80 tuổi, ngôi chùa đã trở thành một ngôi chùa trăm gian, tường vách sáng lạn. Nhưng mấy chục năm qua, tiểu đồ đệ luôn bận rộn với việc quyên góp tiền xây dựng chùa, quên mất việc cứu tế. Vì vậy, ông đã chưa thể làm được một việc thiện tích công đức nào.

Trước khi lâm chung, ông chợt nhớ đến bản kinh thư của sư phụ năm xưa trước khi viên tịch để lại. Ông chậm rãi mở bản kinh thư ra, chỉ một dòng chữ “đập ngay” vào mắt khiến ông “chấn động”: “Giúp người một lần, hơn hẳn tụng kinh 10 năm!”

Tiểu đồ đệ năm xưa không khỏi trào nước mắt và hối tiếc khôn cùng, nhưng ông đã không còn chút thời gian và sức lực nào để làm được việc cứu tế người khác cho dù là một lần. Tiểu đồ đệ lâm chung, hai khóe mắt vẫn giàn giụa nước mắt.

Kỳ thật, việc trợ giúp người khác không nhất thiết phải đợi đến lúc bản thân có đầy đủ khả năng, tiền bạc. Chúng ta phải biết rằng, cứu giúp người khác ngay cả khi mình chưa đủ khả năng mới càng khắc sâu thêm ý nghĩa. Làm việc thiện, giúp đỡ người khác là tùy thời, tùy chỗ mà thực hành chứ không phải đợi đến lúc mình có đủ khả năng. Trên thực tế, rất nhiều khi chúng ta lấy “khả năng chưa đủ” để không giúp đỡ người khác cũng chỉ là một cái cớ để che giấu tâm ý thật của bản thân mà thôi!

Theo Secretchina / ĐKN

Mai Trà biên dịch