Tự nhiên ứa nước mắt.
Ba lăm năm trước đây,
Họ chiến đấu, ngã xuống,
Bảo vệ đất nước này.
Chiến đấu chống xâm lược,
Nói thẳng là giặc Tàu,
Họ hy sinh vì nước,
Mà có ít gì đâu.
Thế mà lạ, đài báo
Theo lệnh, cứ lặng thinh.
Cứ như không hề có,
Không người nào hy sinh.
Người sống nhớ người chết
Là đạo của dân ta.
Nhất là chết vì nước.
Ngẫm mà thật xót xa.
Nhà nước mình thế đấy.
Tiên sư nhà nước mình!
Hèn đến mức không dám
Tưởng nhớ người hy sinh.
Vứt mẹ thằng “đại cục”
Vứt mẹ thằng “chữ vàng”.
Người đã chết vì nước,
Phải lễ cúng đàng hoàng.
Vô ơn và bạc nghĩa
Cấp con người đã kinh.
Còn ở cấp nhà nước
Thì hèn và đáng khinh.
Thái Bá Tân

