Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên
Trắng trời, trắng núi, trắng muốt hoa ban
Trắng trong tình ai, trắng nõn mây ngàn
Chỉ hồi ức đong đầy lời thoại
Tây bắc mùa này rừng cây miết mải
Anh ở đâu thời tuổi trẻ đầu xanh
Một thời cảm tử, một thời dấn thân
Em cô bé con tý tẹo
Xa để nhớ và gần càng thêm nhớ
Những ngày thu cũ, những thoáng heo may
Những buồn đau nhân thế vơi đầy
Những niềm tin day dứt thơ ngây
Ta không sửng sốt bởi cuộc đời là thế
Là ấm lạnh và đổi thay giá trị
Hôm qua hay nay đã lại dở rồi
Hôm qua nhiều nay chỉ bấy nhiêu thôi
Nước mắt nhân gian, quy luật của đời
Ta thấu hiểu nên lòng bình thản
Để mai này một sáng xuân sang
Giang tay đón trời xanh nồng nàn
Giữa cô đơn vẫn thấy ngập tràn
Giữa băng giá đã thấy băng tan
Giữa bơ vơ vẫn còn đây hơi ấm
Giữa chốn đông người, lại nhớ xa xăm…



Reblogged this on Việt Anh.
ThíchThích