Luật Biểu tình: Vẫn còn là chuyện “nhạy cảm”

IMG_3078.JPGVào năm 2011, chính thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã đề nghị các đại biểu Quốc hội xây dựng Luật Biểu tình ngay trong kỳ họp năm đó. Thế nhưng, cho tới nay Việt Nam vẫn chưa có luật biểu tình để cụ thể hóa một trong những quyền cơ bản của người dân, đã được quy định rõ ràng trong Hiến pháp.

Điều 69 của Hiến pháp Việt Nam có ghi rằng : “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Tuy nhiên, do không có quy định cụ thể về biểu tình, nên chẳng ai hiểu cụm từ “biểu tình theo quy định của pháp luật” là như thế nào.

Hiện nay, về văn bản pháp luật liên quan phần nào đến biểu tình chỉ có Nghị định 38/2005/NĐ-CP của Chính phủ, do Thủ tướng Phan Văn Khải ký ngày 18/3/2005, quy định về một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng. Tuy nhiên nghị định này chỉ quy định về việc xử lý hành vi « tụ tập đông người » chứ không quy định cụ thể về biểu tình.

Tại phiên trả lời chất vấn của các đại biểu Quốc hội ngày 25/11/2011, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố làm Luật biểu tình là “phù hợp Hiến pháp, phù hợp đặc điểm văn hóa, điều kiện cụ thể của VN, cũng như thông lệ quốc tế và đảm bảo quyền tự do, dân chủ của người dân…”. Ông Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố như trên sau khi vào năm đó đã nổ ra nhiều cuộc biểu tình tự phát ở Sài Gòn và Hà Nội phản đối Trung Quốc xâm lấn biển đảo của Việt Nam.

Ngay sau đó, thủ tướng Việt Nam đã giao cho Bộ Công an soạn thảo dự Luật Biểu tình. Cũng vào năm 2011, Quốc hội Việt Nam đã thông qua nghị quyết đưa dự luật này vào chương trình chuẩn bị xây dựng luật. Dự án này được xem như là “công cụ pháp lý” để công dân thực hiện quyền của mình và để Nhà nước kiểm soát, quản lý hoạt động biểu tình theo đúng pháp luật.

Nhưng hết kỳ họp này đến kỳ họp kia, các đại biểu Quốc hội Việt Nam vẫn cứ tranh cãi với nhau về việc nên hay không nên ra Luật Biểu tình. Có những người đồng tình, nhưng cũng có những người cho rằng trình độ dân trí ở Việt Nam “chưa cao” và biểu tình có thể biến thành “bạo loạn”, không nên ra luật biểu tình. Ngay cả khi thông qua bản Hiến pháp sửa đổi vào năm ngoái, Quốc hội Việt Nam cũng chẳng đả động gì đến Luật Biểu tình.

Đến kỳ họp tháng 5 vừa qua, các đại biểu đã đi đến quyết định là Luật Biểu tình sẽ được cho ý kiến tại kỳ họp tháng 05/2015 và đến tháng 10/2015 mới biểu quyết thông qua.

Nhưng có lẻ sốt ruột vì phải đợi đến năm sau mới có Luật Biểu tình Vào đầu tháng 10 vừa qua, Uỷ ban Pháp luật của Quốc hội lại kiến nghị “khẩn trương” ban hành luật để “có cơ sở bảo đảm tốt hơn quyền của công dân, góp phần làm giảm những căng thẳng trong vấn đề khiếu nại, tố cáo, cũng như trong quan hệ giữa người dân với các cơ quan Nhà nước”.

Đề nghị của Uỷ ban Pháp luật Quốc hội là xuất phát từ tình trạng công dân kéo từng đoàn đến các cơ quan Nhà nước để khiếu nại, tố cáo vẫn tiếp diễn ở Việt Nam. Trong bản báo cáo cho Thường vụ Quốc hội, chính phủ cho biết: “ Có đoàn lên tới vài trăm người với thái độ bức xúc, gay gắt. Cá biệt có một số đoàn căng khẩu hiệu, biểu ngữ, tập trung nhiều ngày trước cổng trụ sở các cơ quan trung ương, trước nhà riêng các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước để đưa đơn, yêu cầu được tiếp và giải quyết”. Báo cáo này còn khẳng định là “ có một số đối tượng xúi giục, kích động, lôi kéo công dân khiếu nại đông người có hành vi quá khích, gây rối, làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự”.

Nhưng lời kêu gọi “khẩn trương” của Uỷ ban Pháp luật Quốc hội chắc cũng sẽ chẳng có tác động gì, bởi vì theo nhà sử học kiêm đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, trả lời phỏng vấn RFI Việt ngữ từ Hà Nội, rất có thể là dự luật về biểu tình sẽ bị dời lại cho đến sớm nhất là năm 2016. Theo ông, Luật Biểu tình vẫn là một vấn đề “nhạy cảm” ở Việt Nam.

IMG_3079.JPGMột cuộc mít-tinh do Nhà nước tổ chức kỷ niệm ngày 30-4-2010 tại TP.HCM. Ảnh: HTD
Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa: Luật biểu tình món nợ trả càng sớm càng tốt
Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam – ĐBQH Trương Trọng Nghĩa (ảnh) cũng cho rằng vấn đề đặt ra là làm thế nào để sớm ra được Luật Biểu tình để người dân có thể thực hiện việc biểu tình như một quyền tự do mà Nhà nước cũng có thể quản lý, bảo đảm được an ninh, trật tự chung.

Cuộc sống càng khó khăn thì quyền dân chủ càng cần thiết với người dân và càng phải được Nhà nước bảo đảm.
Ngày 25-11, tại diễn đàn Quốc hội (QH), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định tầm quan trọng của việc cần thiết phải xây dựng Luật Biểu tình. Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam – ĐBQH Trương Trọng Nghĩa (ảnh) cũng cho rằng vấn đề đặt ra là làm thế nào để sớm ra được Luật Biểu tình để người dân có thể thực hiện việc biểu tình như một quyền tự do mà Nhà nước cũng có thể quản lý, bảo đảm được an ninh, trật tự chung.
Thưa ông, trên diễn đàn QH vừa rồi đã nóng lên vấn đề về sự cần thiết của Luật Biểu tình. Trong đó, số ý kiến phát biểu phản đối lại nhiều hơn ủng hộ. Ông nhìn nhận hiện tượng này thế nào?

+Phát biểu trên QH được thực hiện theo thứ tự nên cơ hội được nói rất ít. Hơn nữa, những vấn đề liên quan tới quyền con người, quyền dân chủ cơ bản thường là nhạy cảm, dễ bị quy chụp, hiểu lầm nên có thể nhiều người lòng thì muốn nhưng ngại nói ra. Do đó, muốn biết các dự luật như vậy ủng hộ hay chống nhiều hơn, phải tìm hiểu cả đa số thầm lặng kia. Riêng tôi không tin là số người ủng hộ sự cần thiết của Luật Lập hội, Luật Biểu tình lại thấp hơn số người phản đối. Còn nếu thực như thế thì hết sức đáng lo.
Ở Việt Nam, Đảng Cộng sản lãnh đạo Nhà nước. Do đó, ghi nhận quyền biểu tình trong hiến pháp không chỉ là sự thừa nhận một quyền cơ bản tự nhiên của công dân, mà còn là cam kết của Đảng đối với dân. Chúng ta đã từng có nhiều cuộc biểu tình do các đoàn thể hay Nhà nước tổ chức. Nhưng mấy chục năm nay, kể từ Hiến pháp 1959, chúng ta chưa có một đạo luật về quyền biểu tình cho mọi công dân. Đấy là món nợ của Nhà nước với nhân dân, trả càng sớm càng tốt.

Nhưng những người ấy lập luận rằng còn có những quyền cơ bản khác quan trọng hơn như quyền làm ăn, sinh sống trong trật tự, ổn định…
+Đã nói tới quyền con người, quyền tự do cơ bản của công dân thì đó là một khối thống nhất, không thể tách rời. Không thể nói quyền nào quan trọng hơn quyền nào. Cho dù còn thiếu ăn, thiếu mặc, chắc chẳng ai chấp nhận từ bỏ quyền tự do ngôn luận để vạch rõ những sai trái, kiến nghị những thay đổi làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
Ngay việc bà con nông dân kéo tới các trụ sở tiếp dân của địa phương, trung ương để trình bày những oan khuất, yêu cầu xử lý những sai phạm, đấu tranh cho quyền lợi của mình cũng không thể xem là những hành vi “chống chính phủ”, vì chính việc làm ấy đã thể hiện họ vẫn đặt niềm tin nơi Đảng và Nhà nước. Nó cho thấy cuộc sống càng khó khăn thì quyền dân chủ càng cần thiết với người dân và càng phải được Nhà nước bảo đảm. Tách rời các quyền cơ bản ấy ra, áp đặt quyền nào quan trọng hơn là xâm phạm quyền tự do, dân chủ hiến định của nhân dân.
Chúng ta đang chuẩn bị tích cực cho việc sửa Hiến pháp 1992. Vậy những ý kiến, quan điểm đặt nhẹ các quyền con người, quyền tự do dân chủ cơ bản, sẽ ảnh hưởng thế nào tới kết quả là một bản hiến pháp mới?
+ Lúc này vai trò của người lãnh đạo rất quan trọng. Càng nhiều ý kiến, quan điểm khác nhau với khoảng cách xa như thế, vai trò của lãnh đạo càng cần thiết. Lãnh đạo để tạo ra sự đồng thuận theo hướng có lợi cho đất nước.
Một nguyên tắc của chủ nghĩa Mác là tôn trọng quy luật khách quan. Quy luật khách quan của Việt Nam hiện nay là chuyển đổi mô hình tăng trưởng, là cải cách chính trị đồng bộ với cải cách kinh tế, là hội nhập quốc tế sâu rộng, không chỉ về kinh tế mà cả chính trị. Người lãnh đạo cần nhận rõ quy luật ấy, đáp ứng kịp thời đòi hỏi của xã hội, của thời đại.

Xin cảm ơn ông.
FRI
Posted by Việt Anh
http://www.thanhnientudo.com
Hãy bỏ ra 2 giây Like Page ! Bạn sẽ nhận được thông tin thường xuyên !
Trang cộng đồng chia sẻ các thông tin bổ ích cho mọi nhà .
Fanpage cập nhật tin tức :
https://www.facebook.com/thanhnientudo.vn