Suy ngẫm về lẽ đời .

Tác giả: Tô Văn Trường

Mình nhận được bài viết của Ts Tô Văn Trường về Đại tướng Võ Nguyên giáp, một bài viết rất hay, đầy suy ngẫm và nhắn nhủ…

Đất nước đang trong cơn đau thương. Nhưng sẽ còn đau thương nữa, nếu những ai có trách nhiệm tới vận mệnh đất nước, nếu mỗi cá nhân chúng ta không biết đặt lợi ích quốc gia, đặt vận mệnh đất nước lên trên hết, để cùng nhau đưa đất nước đi qua những thử thách nghiệt ngã trên hành trình hội nhập văn minh, hiện đại, thì mọi điều ca tụng người đã khuất cũng vẫn không xứng đáng.

Xin cảm ơn Ts Tô Văn Trường.

Nhiều người tâm đăc bài viết ” “Tinh anh Đại tướng mãi bảo vệ tổ quốc” của Anh Bùi Đức Lại đăng trên VNN. Theo tôi biết nguyên văn bài viết có tên là “Võ Nguyên Giáp, cốt cách người lãnh đạo trí tuệ, bản lĩnh, nhân cách”, khi đăng VNN đặt lại tên và bỏ đi một vài ý. Nếu anh chị và các bạn quan tâm có thể đọc nguyên văn trên trang “Cùng viết Hiến pháp”.
Về việc nơi an táng Cụ Võ, có nhiều ý kiến khác nhau đăng trên mạng xã hội. Trao đổi riêng với người bạn đồng tâm, chúng tôi có chung suy nghĩ:

Có thể Cụ không muốn nằm ở Mai Dịch, không bị buộc phải nằm ở đó là việc có nhiều ý nghĩa. Nên hoan nghênh.
20140519-233835-85115271.jpg
Đại tướng: không có Bác Hồ, không có tôi. Nguồn ảnh: VietNamNet
Chọn nơi an táng. Nhiều người nghĩ rằng đây là “ý đồ” của nhà cầm quyền, chúng tôi không nghĩ như thế vì không rõ nội tình. Nếu không rõ thì càng nên thận trọng khi bình luận.
Nếu đây do chính Cụ quyết định, thì chúng ta nên tôn trọng và từ đáy lòng tin rằng Cụ luôn có quyết định tuyệt vời. Nếu đây là quyết định của gia đình, tôi tin rằng họ đứng trên tầm cao văn hoá để quyết định. Sao lại chỉ nghĩ đến đường xa cho người đến viếng, thậm chí vội gán cho Võ Điện Biên động cơ khai thác du lịch. Cụ nằm quay đầu về đất mẹ, Nam- Bắc cân phân, nhìn ra Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa… là rất đẹp.
Đối với một đất nước đang muốn trở thành cường quốc biển (tiến ra biển chứ không phải đứng trước biển), nhưng đang bị Trung Quốc cướp mất đảo, xâm chiếm biển…thì ý nghĩa càng lớn lao. Quê hương của Cụ Võ là cả đất nước, chứ không chỉ là Quảng Bình, Lệ Thuỷ.
Nếu cố gán cho Cụ một cái nghĩa “đồng hương” nhỏ hẹp, chắc gì đã đúng với tầm vóc suy nghĩ của Cụ.
Đời Cụ đã quá nhiều cay đắng. Trong bản tiểu sử của Cụ, người ta vô tình hay cố ý bỏ quên giai đoạn Cụ bị dí sang phụ trách sinh đẻ có kế hoạch. Đấy là chưa kể 02 lần “thoát nạn” (theo chuyện kể của nhà báo Huy Đức).
Nếu người ta thực sự vì dân, vì nước lấy Cụ làm tấm gương học tập thì phải tự vấn nhìn lại những trăn trở, góp ý, khuyên can của Cụ về con đường phát triển đất nước. Hãy để Cụ ra đi thanh thản trong sự kính trọng và tiếc thương của đất nước, xứng đáng với công đức và tấm lòng của Cụ.
Hãy để cho những kẻ “lạc lòng” còn sống nhìn thấy hàng chục vạn người đến 30 Hoàng Diệu viếng Cụ (tự lòng mình, chẳng ai tổ chức kêu gọi, trước tất cả mọi nghi thức tang lễ nhà nước) mà suy ngẫm về lẽ đời.
Dân tộc như thế, có thể có nhiều bước trầm luân, nhưng không ai có thể đánh bại được.
Suy ngẫm về lẽ đời lại thấy buồn khi người ta chuyên lo chuyện trời có sụp hay không mà quên lo “đất dưới chân mình đang trụt”!
Xin mượn lời bài thơ mộc mạc, chân tình của Anh Bẩy Nhị (An Giang) thành kính dâng nén hương lòng lên anh linh VÕ ĐẠI TƯỚNG để kết luận cho bài viết này.
“Đất nước trăm năm ngoại xâm dày xéo

Người có tuổi trăm năm làm nên điều kỳ diệu:

Là Tổng tư lệnh đội quân “nốp với giáo…”

Đánh bại bốn kẻ ngoại bang cùng mười tướng bằng vai.

Lịch sử danh nhân, danh tướng chẳng có ai

Chỉ một lần phong thành danh: Đại Tướng

Là Anh cả suốt đời của đoàn quân bách thắng

Lãnh tụ và dân tin,

bạn bè tin,

cựu thù kính trọng

Nhường vinh quang sau khúc khải hoàn

Xa lạ oai quyền, sống nhẫn, sống nhân Văn

Tàng ẩn từ tâm bên trong Võ tướng

Người đã sống một đời cao thượng

Không nhiễm phù sinh nên không bệnh chết nhọc nhằn

Lặng lẽ rời ngôi như ánh sao băng

Đại Tướng về Trời!

Người là Thiên tướng!