Tôi cũng là Ba Sàm

  
Hôm nay tòa tuyên án

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh

Năm năm tù, quá nặng,

Không lý, không cả tình.

Tội Anh là yêu nước,

Mở Blog cá nhân

Để cung cấp sự thật,

Khai trí cho Nhân Dân.

Vậy tôi, cũng yêu nước,

Một công dân Việt Nam.

Tôi tự hào tuyên bố

Tôi cũng là Ba Sàm!

Muốn bắt đến mà bắt.

Tù bao lâu cũng ngồi.

Không ai được tước bỏ

Quyền yêu nước của tôi.


PHƯƠNG CHÂM SỐNG CỦA TÔI

Không biết, nói là điên.

Biết, không nói là hèn

Đã mang danh kẻ sĩ,

Không ngậm miệng ăn tiền.

Đó là phương châm sống

Của tôi, Thái Bá Tân,

Chuyên viết thơ con nít,

Nhưng dám nói khi cần.

Bắt thì bắt, không sợ.

Tù thì tù, đã sao.

Tôi nói vì yêu nước,

Yêu quốc dân, đồng bào.


TỰ HÀO

Tôi, làng nhàng thơ phú,

Không tự hào điều gì.

Nhưng có hai điều nhỏ,

Tôi tự hào cực kỳ.

Một, tôi không vào đảng.

Có cho tiền cũng không.

Hai, thơ viết cả rổ,

Không nịnh đảng một dòng.


NÓI VỚI MỤ VỢ

Hôm kia Mụ Vợ nhắc:

“Cẩn thận, kẻo có ngày

Người ta bắt thì khốn.”

Tôi bảo Mụ thế này:

“Bắt là việc của họ.

Viết là việc của tôi.

Ai làm việc người ấy.

Không liên quan, mà rồi

Vì sao lại bắt nhỉ?

Tôi có viết gì đâu

Ngoài những điều có thật

Mọi người biết từ lâu.

Được dân nuôi ăn học,

Có chữ, biết làm thơ,

Thì điều dân suy nghĩ

Nói hộ cho dân nhờ.

Nói đàng hoàng, xây dựng,

Không xúc xiểm, ngoa ngôn.

Là vì còn yêu nước,

Vì cái Tâm vẫn còn.

Tôi thế nào, bà biết.

Ghét bon chen với đời.

Còn bị vợ bắt nạt,

Thì làm sao hại người?

Bắt tôi là việc dễ.

Bắt thì bắt, đã sao.

Tôi có bà, con cháu,

Còn có cả đồng bào.

Giết tôi lại càng dễ.

Bụp một cái là xong.

Nhưng thơ tôi khá đấy,

Sẽ sống cùng non sông.

Vả lại, chết đến đít,

Già, còn lo sợ gì.

Mà lo cũng chẳng được.

Bà cứ tin tôi đi.

Bà ạ, ta, người lớn,

Hai thứ tóc trên đầu,

Vậy phải sống tử tế

Kẻo hối hận về sau.

Tóm lại là không sợ.

Bắt, bà thăm nuôi chồng.

Bà chết, có con cháu

Vào tù thăm nuôi ông.

Thái Bá Tân