Về Trong Tỉnh Thức – Thích Tánh Tuệ

  

Em đừng mãi loay hoay tìm chỗ đứng

Cần hỏi mình rằng: ” phải Sống làm sao? ”

Vẫn có đấy, những người trong thầm lặng

Cúi xuống tận cùng mà hồn lại thanh cao!

 

Đời lắm lúc, vui cũng làm ta khóc,

Mà buồn tênh.. vẫn khiến rộ môi cười?

Hạnh phúc đến từ những điều bình dị

Trong chập chùng mưa nắng, giữa buồn, vui..

 

Đời đau khổ vì biến thành nô lệ

Cho ”hồn ma bóng quế” những phù hư..

 Người nghèo khó dẫu tiền rừng bạc bể

Còn ta giàu dù.. túi chẳng một xu.

Em đừng mãi đi xa tìm hạnh phúc

Hãy yên ngồi nhận diện ở chung quanh..

Có đôi lúc thiên đường và địa ngục

Chỉ cách nhau bằng một sợi tơ mành..

Đời bể khổ – ta có quyền không khổ

Thân buộc ràng, ai nhốt được hồn mây?

Lòng thanh thản niềm vui tìm bến đổ

Khổ vì ưa ước hẹn kiếp lưu đày.

Thôi đừng mãi băn khoăn tìm lẽ sống

Lý tưởng thường… tưởng có lý thôi em!

Sống Tỉnh Thức giữa chập chùng ảo mộng

Hạnh phúc theo hơi thở đến bên thềm…

.

Thích Tánh Tuệ