TÍCH TIỀN MÀ KHÔNG TÍCH ĐỨC, CUỐI CÙNG CŨNG LÀ CÔNG DÃ TRÀNG

Phúc phận do đức mà đến, tổ tiên không tích đức cho con cháu, con cháu không có phúc để hưởng thụ thì sẽ dễ phá sản.

  

 Ảnh minh họa


Chu Thánh Chương là người huyện Đan Dương, gia cảnh vào loại thường thường bậc trung. Vào một năm thời vua Càn Long, Chu Thánh Chương có 100 mẫu ruộng, lại được mùa nên gia đình Chu Thánh Chương được bội thu. Không những thế, năm đó Chu Thánh Chương còn bỏ ra nhiều tiền mua thêm nhiều thóc về dự trữ, làm cho lượng thóc trong nhà ông ta lên đến gần 4000 thạch (480.000 kg).


Đến năm sau, đâu đâu cũng bị mất mùa thảm hại, cả hai vụ lúa trong năm đều không cho thu hoạch. Bấy giờ, giá cả thóc gạo tăng cao vô cùng đắt đỏ nhưng Chu Thánh Chương vẫn một mực đóng cửa kho mà không bán. Ông ta đợi đến mùa đông, khi kênh đào đã cạn khô nước, thương nhân không có cách nào đi lại bằng thuyền được, hơn nữa toàn bộ thóc gạo cũng đã được tiêu thụ hết, chỉ có duy nhất gia đình Chu Thánh Chương là còn thóc dự trữ.


Thế là, dân cư các nơi đều đổ về kho nhà Chu Thánh Chương để xin được mua thóc. Chu Thánh Chương ban đầu chưa đồng ý. Ông ta đợi đến lúc có rất nhiều người đến hỏi mua mới bắt đầu mở kho thóc và đưa ra giá là mỗi một thạch (120 kg) đổi một mẫu ruộng, hơn nữa trong thóc còn trộn lẫn cả trấu. Chu Thánh Chương cứ dùng cách này để đổi và cuối cùng ông ta đổi hết 4000 thạch lấy tràn đầy một hòm khế ước, tính tổng ra được khoảng 5000 mẫu ruộng. Chu Thánh Chương vốn là người keo kiệt, lại giỏi về sưu cao thuế nặng cho nên chỉ trong mấy năm sau, điền sản của ông ta đã lên đến hơn 10.000 mẫu, tiền bạc chất cao như núi.


Bởi vì mãi không sinh được một đứa con trai nối dõi tông đường nên Chu Thánh Chương hàng ngày đều cầu nguyện, đến khi tuổi già ông ta cũng sinh được một người con trai. Bời vì năm Chu Thánh Chương sinh được cậu con trai này, ông ta đã 68 tuổi nên đặt tên con trai là Sáu Tám.


Năm Sáu Tám chưa tròn 10 tuổi, thì Chu Thánh Chương qua đời.




Sưu tầm