Sự thảm hại của não trạng ‘sợ Tây’ trong nhiều người Việt

Nhiều thế kỷ sau thời kỳ thực dân Pháp và sau khi Việt Nam đánh bại Mỹ, hình như người da trắng cuối cùng vẫn chiến thắng. Ấn tượng người da trắng là hơn đã in sâu trong đầu óc rất nhiều người.
  Bài viết của tác giả John Hùng Trần.

Hùng tự hào là người Việt Nam. Dù ở đây vẫn còn nhiều vấn đề, Hùng vẫn rất yêu đất nước này và đó là lý do vì sao Hùng rất bực mình khi thấy rất nhiều (phần lớn) người Việt Nam coi người nước ngoài là tốt hơn và đối xử với họ một cách khác.

Người nước ngoài chỉ hơn người Việt bởi vì bạn đối xử với họ theo cách đó. Dù không biết họ là ai, bạn vẫn trải thảm đỏ, đỡ mông họ và mát-xa cái tôi của họ. Đương nhiên như thế thì họ sẽ muốn sống ở đây, ai mà không muốn?

Bạn có biết những người nước ngoài “expats” này thực sự là ai không, đặc biệt là những “tây ba lô”? Ở nước của họ, rất có thể họ là những người không thể tìm được việc nhưng khi họ đến đây, họ dễ dàng kiếm được việc dạy tiếng Anh với mức lương rất tốt, và tự nhiên lại được nhiều người hâm mộ. (Đương nhiên không phải tất cả đều như vậy). Chỉ ở Việt Nam, những người “ở đáy thùng” mới có thể được đón chào và trở nên quan trọng như vậy.

Và điều mỉa mai? Hãy nghĩ đến tình huống ngược lại. Có bao nhiều người Việt Nam thông minh và tài giỏi đi du học và cố gắng ở lại, làm việc để đóng góp cho một nước khác, thì họ lại gặp phải khó khăn. (Có thể một vài người trong các bạn đã từng trải qua việc này, các bạn có thể chia sẻ thêm).

Hùng đã được nghe kể, là họ bị đối xử như những công dân “hạng hai”, những “ký sinh trùng ăn bám” đất nước khác. Trong khi thực tế là họ thông minh và giỏi hơn nhiều so với những người đã đến Việt Nam.

Không may, sự thật là thỉnh thoảng Hùng cũng phải lợi dụng thực thế là Hùng là “người Mỹ”. Khi đi vào quán cafe hoặc nhà hàng, Hùng phải nói tiếng Anh vì nếu không, khách nước ngoài sẽ được phục vụ trước dù họ đến sau (lần nào cũng như thế). Khi phải phát biểu thay mặt công ty, Hùng cũng nói tiếng Anh chứ không phải tiếng Việt, vì khi được coi là người nước ngoài thì công việc sẽ dễ dàng hơn.

Thỉnh thoảng sau bài phát biểu của Hùng, các CEO và giám đốc người Việt Nam đến nói chuyện bằng tiếng Anh và đề nghị hợp tác với Hùng. Nhiều người cũng đã nói là nếu Hùng là người Việt Nam thì người ta đã không giúp Hùng khi Hùng đi xuyên Việt, và bây giờ thì đáng buồn là Hùng bắt đầu nhận ra đúng là như thế. 

Rất buồn và đáng xẩu hổ khi thấy người nước mình chấp nhận điều này và cho phép người nước ngoài lợi dụng. Một lần Hùng được mời tới một chương trình trao giải cùng với một “ca sĩ” người Mỹ (Hùng sẽ không nói tên) khá nổi tiếng ở Việt Nam.

Tệ hơn nữa, khi nói chuyện với anh này được khoảng 5 phút là Hùng muốn tự cắt đứt tai mình luôn. Anh này hoàn toàn ảo tưởng và nghĩ mình là một diva. Trong chương trình, anh ấy còn tự tin nói “tôi là người của công chúng và người ta mời tôi đi hát khắp nơi để đại diện cho Việt Nam”. Cái gì? Một người da trắng giới thiệu là mình đại diện cho Việt Nam, Hùng thấy như bị xúc phạm. 

Nhiều thế kỷ sau thời kỳ thực dân Pháp và sau khi Việt Nam đánh bại Mỹ, hình như người da trắng cuối cùng vẫn chiến thắng. Ấn tượng người da trắng là hơn đã in sâu trong đầu óc rất nhiều người. Thưa quý bà và quý ông, uy quyền của da trắng vẫn tồn tại và lớn mạnh ở Việt Nam. Có lẽ đúng hơn khi nói người Việt tôn thờ người da trắng, bởi vì họ thậm chí còn khá phân biệt đối xử người da đen.

Nếu họ là người tài năng và thực sự giỏi, thì việc ngưỡng mộ là hoàn toàn bình thường. Ví dụ, anh Joe Tây là một người bạn mà Hùng rất tôn trọng vì sự am hiểu và sự trân trọng của anh ấy với Việt Nam, hơn nữa anh ấy còn là một người thông minh. Nhưng với những người khác, Hùng thật sự không biết nói gì.

Những ai đang tôn thờ ý tưởng này, các bạn nên thấy xấu hổ. Với một quốc gia có truyền thống yêu nước và tự hào dân tộc, làm sao chúng ta có thể cúi mình với người nước ngoài? Thế hệ ông bà của các bạn, thậm chí “Bác” chắc bây giờ cũng đang lăn lộn dưới phần mộ. Ai có thể làm ơn giải thích cho Hùng vì sao lại như thế và làm thế nào để dừng nó lại? Bởi vì chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến Hùng rất bực mình!

Theo VNTINNHANH

Posted by Việt Anh

http://thanhnientudo.com

Hãy bỏ ra 2 giây Like Page ! Bạn sẽ nhận được thông tin thường xuyên !

Trang cộng đồng chia sẻ các thông tin bổ ích cho mọi nhà .

Fanpage cập nhật tin tức :

*Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Thanh Niên Tự Do bằng cách bấm

Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!
Like và Share để chia sẻ những Cảm Xúc của bạn

One thought on “Sự thảm hại của não trạng ‘sợ Tây’ trong nhiều người Việt

  1. Bạn Hùng, đó là tinh thần Hướng ngoại của đại đa số người Việt. Nguyên nhân xâu xa là Tâm lý mặc cảm tự ti, thấy mình thua kém ngoại nhân về mọi mặt.
    Trong quá khứ, đất nước VN triền miên trong khói lửa chiến tranh, người dân nghèo đói thất học. Sau chiến tranh 40 năm, Vn vẫn hèn và thất học. tuy nhiên, bằng cấp Mua, đểu/ma tịt rất nhiều, hay phẩm chất giáo dục yếu kém, nên vẫn coi như thất học. Trong tinh thần tự ti mặc cảm ấy, đứng trước ngoại nhân, mình vẫn thấy yếu kém, nể sợ họ.
    Những người có học và ra được khỏi nước như bạn Hùng, tự tin hơn, thấy rằng mình hơn nhiều người Tây, Mỹ, mới thấy được vấn đề và thoát ra khỏi tâm lý mặc cảm, hiên ngang nhận ra có nhiều Anh chị Tây Mỹ không bằng mình.
    Cá nhân tôi, là công dân quốc tịch Mỹ, tức là người Mỹ từ 35 năm (không phải Việt kiều như đa số người Việt gọi cách sai lầm), sống ở Mỹ 41 năm, làm việc tin học cho chính phủ thành phố Los Angeles, nha Điện và Nước, 30 năm, đã về hưu, có thể gọi là thành phần Mỹ trung lưu. Thấy rõ ràng nhiều người Mỹ bản địa, sinh đẻ tại Mỹ còn thua mình xa, Và tôi rất thông hiểu được điều bạn Hùng nêu lên:
    Người Vn trong nước thường sợ tây dù chỉ là mấy anh chị ba lô thuộc thành phần hạ lưu, đời sống tinh thần và vật chất kém thấp ở xứ sở của họ. Có thể họ thất nghiệp, không sao kiếm được việc làm đàng hoàng, nhưng sang xứ VN lại thành ông giáo sư Anh văn được trọng vọng.

    Để giải quyết tinh thần mặc cảm và thực trạng thua sút này, chỉ có phương cách duy nhất là VN đầu tư vào giáo dục cho thế hệ tương lai. Như phong trào cải cách Duy Tân, Đông kinh nghĩa thục mà các cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu xưa kia đề xướng. Gửi người du học, học lấy cái hay của thế giới, đào tạo nhân tài thực dụng cho đất nước. Chỉ có vậy VN mới khá lên được và người Việt mới hưởng được niềm tự hào, tinh thần tự do, độc lập, và hạnh phúc thật sự. Cần có nhiều bài viết như của bạn Hùng, với nhận thức đúng đắn để phát triển dân trí.
    Bảo Hoàng

    Liked by 1 person

Bình luận đã được đóng.